tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
(1)
Thất nghiệp kinh niên là hắn. Nhưng để trả lời một câu hỏi rất thường xuyên “Anh (chú/ bạn/ mầy/…) làm việc nơi đâu, lương bổng thế nào”? hắn đã hao tổn quá nhiều năng …
một ngày tôi lãng quên tôi
thấy thằng con nít đang ngồi bắn bi
vuông sân mẹ quét phẳng lì
kế bên gốc mít rễ chi chít bò
Với một cái nhìn tổng quát, nhờ một nền giáo dục dân tộc và khai phóng –tôn trọng quá khứ, cởi mở trong hiện tại và khuyến khích đi tìm những chân trời mới– tình hình viết và đọc của miền Nam của chúng ta không tệ, nhiều lúc có thể nói rất náo nhiệt đầy sức sống, mặc dù chiến tranh ngày càng nặng nề.
Trăng ngoài cửa sổ. Đã khuya lắm, trăng đã lên cao phía trên đầu, tôi nhìn xuống khu đất bỏ hoang có ngôi mộ đá ong . Người nào đấy, xuất hiện từ bao giờ, đang đứng chỗ ngôi mộ, chợt quay lại, và ngước nhìn lên ngay tức thì, thấy tôi bên cửa sổ căn gác.
Âm nhạc mù lòa, cà phê tím hồng, văn chương réo rắt
Lúc ấy bọn chúng lại hiện ra
Súng trên tay, căm thù tự do trong tim, khăn bịt mặt
Sẵn sàng tặng chúng ta bài học khác
Mẹ tự hào về con lắm.
Thế thì mẹ đừng mắng con, mẹ nhé. Đừng mắng. Tay con bẩn lắm.
Nó rụt rè chìa ra bàn tay trắng nhởn chỉ còn lại ba ngón lở lói, bám đầy dòi bọ.
Tôi quay mặt đi. Đấy không phải là bàn tay của đứa bé lẫm chẫm theo tôi ra đồng.
Giấc mơ bắt đầu xẹt lên từ cái đánh lửa
con tàu lướt qua dưới bầu trời tháng bảy lấp lánh đầy sao với đôi vé khứ hồi
chúng tôi nín thở để lắng nghe: mùi cơm gạo mới, mùi rạ rơm, mùi của những lưng trâu đen nhẻm nắng
Tại sao nhân vật trong truyền thuyết lại có tên là Từ Thức? Có phải vì ông từ chối sự thức tỉnh? Và thế nào là thức? Thế nào là “không tỉnh”? “Không tỉnh” có phải là ngủ mê? Như vậy truyện Từ Thức có liên hệ đến truyện Trang Tử nằm mơ thấy bướm? Cả hai Từ Thức và Trang Tử đều đánh dấu hỏi, “Tôi là ai”?
lúc thị lộ dạy bọn tiện tì trong cung vua lê
tôi ngồi- chăm chú xem nguyễn trãi soạn “gia huấn ca”
tiết trời đông- xuân
miền đồng bằng bắc bộ lành lạnh
Tao có ông chú, làm chủ việt-teo, ra kèo chơi chữ, chú nhử đồn-bào, nghe rao có rõ, đồn-bào hô có, chú ló-níu-no, đồn-bào chớ LO, để NO chú-phỉnh, chuẩn không cần chỉnh, chỉnh tha hồ đốn, trốn ở trong bình, thình lình đi mỹ, điều trị tận tủy
thời @ đã nhàm Nostradamus
chiết-tự-mới rồi cũng chả xài Hán tự
@ đọc từ ngoài vào trong . . .
ea hay trơ trọi: @
Dân oan đi khiếu kiện đến từ mọi nơi, Cà Mau, Cần Thơ, Kiên Giang cho tới Nha Trang, Tuy Hòa, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Sơn La, Hoà Bình…Thôi thì đủ địa danh trên ba miền đất nước. Khi đông, họ hàng trăm người, già có trẻ có, nam có nữ có, sống chui rúc dưới những tấm bạt plát-tích căng cọc ba, bốn góc. Họ căng những khẩu hiệu đòi đất, kêu oan nhưng không quên chăng biển trên viết Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, dưới viết chữ đỏ Độc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc như để nhắc nhở chính quyền.
Tập thơ “Năm Chữ Ngàn Câu” của Nguyễn Lương Vỵ quá buồn. Rất buồn. Thật buồn. Buồn trở thành lửa. Lửa trở thành cháy. Cháy những cánh đồng bất tận. Cháy những rừng già thiên thu
Anh gọi bóng tối
vẽ gương mặt mình bằng những tiếng ve đêm
để phác họa cho những dị ảnh mơ hồ
hôm qua tháng chạp rơi nghiêng
mở toẹt ra
phía cửa hư vô lẩn lút mặt
đêm vẫn can trường biến hiện đến ngạt thở
bóng em cùng với nhục hình bay vòng vèo
Cứ mỗi lần loài chim thương xót ấy bay về, một mình, thế nào cũng có một cuộc phân qua đầy máu lệ. Chị dựng cho mình căn lều nhỏ trong lùm cây, có cửa liếp mở ra ao. Con ma đứng coi chị làm việc, chắp tay sau lưng, nửa không tán thành, nửa lại cho phép, chẳng hiểu ý nó ra sao. Những kẻ thích bạo lực không nói rõ ý tưởng của mình, ưa giấu mặt.
Hồn ma Mẹ và di sản của Mẹ là một dự cảm rất sớm của những người viết miền Nam giai đoạn 54-75 về sự tồn tại của một nền văn học chết rất trẻ, và giữ trong nó tất cả chất tươi mới, đột phá, sáng tạo, của một thế hệ viết trong tự do và viết trong ý thức rạch ròi về trách nhiệm xã hội của người viết. Hồn ma ấy đang nằm trong mỗi người chúng ta đang có mặt nơi đây, trong buổi hội thảo này- một hồn ma của một cái chết uổng, rất dai dẳng, và quyết liệt.
Dù cho các nhà văn nhà thơ miền Nam, trong khoảng thời gian vừa kể, có đề cập gần xa hay, trực tiếp tới cuộc chiến tranh tàn khốc do chế độ CS Miền Bắc chủ xướng thì, cũng không một độc giả nào tìm thấy trong tác phẩm văn chương của họ tính chất hận thù, sắt máu, như trong các sáng tác văn chương của miền Bắc.
Tháng mười một báo gấm, tháng mười hai truy tìm
Cuộc tháo gỡ phương bắc của những tin tức sao băng
Biển triều rách nát
Quảng trường về khuya
tôi nghe tiếng chuông dóng lên inh ỏi
nguyện cầu gì nữa đây
một trái tim ngừng đập
Có lẽ chàng sẽ mua cho anh Đức ít thứ cần dùng như bàn chải đánh răng, khăn mặt, đôi dép… Và lúc vào thăm, nếu Đức có hỏi vì sao chàng trở về vội vã thế, Thảo sẽ không trả lời mà chỉ nói bâng quơ :
-Anh như vậy là may mắn lắm rồi, còn được sống để chờ hòa bình…
Trong suốt hơn 20 năm, từ 1954 đến 1975, có rất nhiều nỗ lực khác nhau, cá nhân hay tập thể, trong hay ngoài văn giới, đóng góp vào sự phát triển này. Thế nhưng, đóng góp của Sáng Tạo, như một tạp chí, một vận động văn học, và như một tập thể, vẫn có một tính cách đặc biệt, và giữ một vai trò quan trọng
Bình Luận mới