Bài đã đăng của Kai Hoàng
Ối a
đêm vỡ ra một vài khoảng trống
người đàn bà nhầm lẫn con búp bê trên tay là hài nhi
nói cười điên dại
bằng vô ngôn của cơn đau
Tiếng đêm đàn bà
giọng nói em vuốt ve từng gương mặt ẩn dụ
và trôi đi trong tênh hênh những ký tự dậy thì
em trói tuổi căng tròn qua từng ô cửa lập phương
cả phía trên phía dưới
Mùa đông xưng tụng
đôi môi tật nguyền ngồi thiền trên quỹ đạo đức tin
những hoang hoải mọc mầm nơi hẹn thề cằn cỗi
tiếng nói em trần truồng chỗ sâu chỗ cạn
ký ức ám khói bất ngờ phục sinh
Chàng trai tử thi và nỗi bất an mê sảng
Chàng trai mang cơ thể tử thi chết ở độ tuổi 25 hì hục lau dọn mùi thối rữa toát ra từ thân xác mục nát
Và không quên dùng nước hoa mùi con người để ngụy trang
Không ai nhận ra sự thật này
Ngoại trừ tôi
di cảo tháng chạp
em lội qua những đầm lầy ngôn ngữ
khoác lên từng con chữ bộ đồng phục đen
trong bóng tối niềm hân hoan run lẩy bẩy
mùa đông đánh tráo linh hồn của một chiếc lá còn sót lại cuối mùa
Hoài vọng
Từ lâu anh chỉ tin vào những giấc mơ ẩn dụ
như mùa đông yêu những que diêm
lấp lánh trong những đêm buồn như cổ tích
tiếng cười cũng kẹt giữa đám đông
Lưu trú đêm
Anh gọi bóng tối
vẽ gương mặt mình bằng những tiếng ve đêm
để phác họa cho những dị ảnh mơ hồ
hôm qua tháng chạp rơi nghiêng

Bình Luận mới