Bài đã đăng của Hoàng Vũ Thuật
đối thoại với đom đóm ♦ dòng sông và người họa sĩ
Bỗng bật xanh ngọn đèn
những đường bay vô định
tìm chi đom đóm ơi
tìm cái không mà có tìm cái có mà không
tiếng chuông inh ỏi
Quảng trường về khuya
tôi nghe tiếng chuông dóng lên inh ỏi
nguyện cầu gì nữa đây
một trái tim ngừng đập
lời người gìn giữ
Như cô gái điếm hết thời
che kín bằng những tờ nhật báo
anh rơi về phương nào
tôi phải dõi theo dù nửa bước
liễu và đá ♦ hoa ơi hãy đến
hãy đến cùng tôi hoa ơi
hãy đến
tôi mở tung cánh cửa ngực mình
trái tim tôi
chiếc bình thấm đẫm
trên cánh đồng anh ♦ mưa thơ
hãy cày lên cánh đồng
đường cày nóng bỏng
lật xới đất anh cằn khô xơ rỗng
hãy tưới lên cánh đồng
nghìn sợi mưa sa
những dòng chữ ghép lại ♦ tử tế
những dòng chữ ghép lại
đứng cạnh nhau hôm đầu
anh cài vào em
vừa tối vừa sáng
vừa cổ điển vừa hiện đại
giá như ♦ tên trộm
giá như không biết tuổi tên nhà danh họa và tuyệt tác muôn đời
giá như đừng có sự bí ẩn trong đôi mắt người đàn bà bí ẩn
giá như được làm kẻ hành khất lôi thôi lếch thếch xin một đồng xu
con ngựa đường trường
ông là con ngựa đường trường
con ngựa trắng
tháo tung màn che mắt
nhìn thấu phận cỏ may
trưa lệch phai
hôm trước ta không đi lối này
anh nhận ra giữa chúng mình niềm vui hẹp lại
giữa hai viên gạch có một rãnh buồn
giấc mơ không có trong sự thật ♦ dấu xuân
tôi mơ thấy mây vàng
quấn khăn lên mái mộ
và những cụm xương rồng
linh trang trắng ♦ lập thể
một hai ba
ôi linh trang linh trang linh trang
loài hoa siêu thực
sương cài lên ngực màu thiên thanh
vội vã không từ biệt
cây cứ xanh ngoài lời
ba trăm sáu lăm ngày ♦ thủy tiên
365 ngày ngày nào anh cũng quên
cuốn sách lẫn vào tủ áo
hộp diêm lẫn vào chậu hoa
365 ngày ngày nào anh cũng nhớ
những con thuyền thúng ♦ cõi chết ♦ trời ban
anh úp mặt vào đời em
giấu một miền quê đằng đẵng
giấu những trận bão dông chờ đợi
đọc Kafka
trốn chạy thế giới nghiệt ngã /
câm lặng nấm mồ chật hẹp /
dưới vực thẳm tình yêu /
em trao hết anh tất cả thuần khiết
thất vọng còn thất vọng nữa
sau cánh cửa đọng tiếng thở dài /
nàng vụt biến cùng bình hương xa ngái /
hết con đưòng gặp con đường lại con đường thăm thẳm /
dấu chân mờ tiếp dấu chân chồng dấu chân
một cái gì đó
một cái gì đó hiện hữu sẽ tốt lên rất nhiều /
cho mỗi thời khắc sống hướng về phía trước /
anh đã bước lên không mệt mỏi /
bằng đôi chân nối dài /
mảnh ghép quả cảm
khoảng rỗng
Hoàng Vũ Thuật
dồn nén vào đây hết thảy chật dễ gì len qua được
người ta có những khoảng rỗng không tên gọi chẳng nguyên cớ những khoảng rỗng vô bờ
ngày ngày di dời …

Bình Luận mới