những dòng chữ ghép lại
đứng cạnh nhau hôm đầu
anh cài vào em
vừa tối vừa sáng
vừa cổ điển vừa hiện đại
vừa xa lạ vừa gần gũi
vừa đầy ắp vừa mong manh
hai niềm cô đơn trên biển
con thuyền và chú cá voi
bờ cát và sóng xỏa
những dòng chữ ghép lại
trong tiếng kêu lỗi lầm
quay quắt
vang vọng
hiện rồi tan
chẳng thể thành thơ đính lên ngực đêm
chẳng thể thành văn trải ra thảm cỏ
ghép lại tháng ngày cằn rỗng
đứng dậy bên hàng trinh nữ
Tặng Thái Hải
không ai muốn ký sinh loài tầm gửi
thực thể khác biệt tồn tại hết ngày lại đêm
không vay mượn không có sự trả
hết thảy là con nợ
cuộc đời này
không ai khóc cho sự đớn hèn
không ai cười trên nỗi đau kẻ khác
nước mắt hòa trong nhau
nụ cười tan vết thương nhau
thế giới tồn tại nhờ cứu rỗi
thế giới tồn tại nhờ tử tế
người ta yêu nhau vì tử tế
tình yêu không ban phát như mẩu bánh
trái tim chiếc bánh đỏ diệu kỳ
cho nhau rồi chẳng hề vơi đi
.