tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Đầu tiên, tôi vào truy lùng những vụ án ‘’giết cha’’ trong văn học. Trong loại thảm kịch Hy Lạp, có cuốn sách khá nổi tiếng về 12 vụ án loại này. Vụ khá tiếng tăm là vụ Brutus đâm chết Caesar trong Nghị Viện Hy Lạp. Năm 44 trước Công Nguyên, cùng những kẻ đồng loã ở Ides des Mars, Brutus giơ dao thì Caesar ngoảnh lại, la lên « καὶ σύ, τέκνον », nghĩa là ‘’ Cả mi à, con ta !’’
Và , khi ngẩn ngơ ngồi trước một người thân đã vừa thở hắt ra hơi thở cuối, đã vừa ra đi , có phải cả Vy và em đều xác tín một điều: Nỗi chết rất nguyên si , rất trần trụi , rất thật . Và nhất là đã chẳng hề có sự “cường điệu” nào cho nỗi Chết .
tôi dư thước tấc
ngoài dự kiến của lão chủ nhà hòm
con ruồi bay vo ve trên đống phẩn
lăng kính của nó không phân biệt được
ngoảnh mặt
lời vụt bóng câu
võng đưa sóng vỗ
cội triền sừng sững vờn mây
Câu chuyện buổi sáng
ẩn dụ trong một miếng bánh
ném bạn qua cửa sổ và chạy
muộn giờ làm và nghẹn ứ trên đường
Có thể ông Thu Tứ đã bị cái bóng quá lớn của người cha che phủ mọi ngõ ngách để cái tên của ông lọt ra được chỗ ánh sáng chú ý của người đời. Nay, thời gian còn lại chẳng được bao nhiêu, quá sốt ruột vì người ta chỉ biết đến Võ Phiến Đòan Thế Nhơn, mà chẳng ai biết đến Thu Tứ Đòan Thế Phúc , nên ông mượn tên cha để gián tiếp giới thiệu mình.
Ông đã nhận được vật di tặng. Nàng đã nói sự thật với ông. Nàng đã bước khỏi lề đường để tìm gặp lại người yêu. Nàng đã bước ra khỏi lề đường để thoát khỏi ông.
Nơi chúng ta ngồi, những con bướm từ ảo ảnh đập cánh
suốt một chặng bay dài ánh sáng thức dậy
đoàn người hát thánh ca trên con đường phủ đầy tai nạn
những mái tóc rậm rạp trở lại, dấu hiệu của bí tích mùa Thu
người ta sẽ ngẩng lên nhật nguyệt
chiếc bóng sẽ in hình vĩnh cửu
trong mái nhà anh
Điều lạ lùng là dù đứng từ quan điểm nào, quan điểm người kể chuyện là “anh” hay “em”, hoặc có lúc quan điểm lẫn lộn như vừa được nêu lên, tác giả vẫn tạo nên sự trong sáng, nhẹ nhàng, êm đềm, trôi như dòng nước xuôi, như đám mây vờn. Người đọc hoàn toàn bị bài thơ lôi cuốn, không hề thắc mắc về vấn đề chủ thể, khách thề.
Gã đã nuôi một đứa bé ba tuổi dễ dàng như trồng một cái cây. Cứ thế cái cây lớn lên dưới tầng hầm và thích ứng với khoảng không gian giới hạn gã dành cho nó. Đứa bé có đủ thức ăn nó thích, có những con búp bê đắt tiền, và được gã dậy dỗ khá chu đáo cách ứng xử với hai người: bản thân nó và với gã.
trong lặng im đen tối của tôi
em là tiếng nói ngoại lai loan báo thời tiết bên ngoài chuồng trại
là nhà bất đồng tự họa riêng con đường và lên những kế hoạch đi xa
Tiếng gõ nhẹ
tôi đưa tay nhặt nó đưa lên sát trái tim
lắng nghe bên kia
từ nỗi tận cùng mê sảng
Tôi biết tưởng tượng
ngồi lên dòng sông nơi buổi chiều trời tù mù
Tay bác sĩ mắt nhìn vò vào đôi mắt kẻ xa lạ trừ kẻ mù chữ
Khi cú sốc gây ra bởi sự vô luân cao độ của hành động đấu tố văn học này lắng dần, còn lại trong lòng người đọc, đặc biệt những người quan tâm đến Văn Học Miền Nam giai đoạn 54-75, là nỗi chua xót của người bị tình phụ, và đòng thời là nỗi lo âu về những tác phẩm với cái hình thù méo mó, dị dạng của một trong những ngòi bút hàng đầu của nền văn học bị trù dập này sẽ được chưng bày trong các hiệu sách quốc nội.
Kỳ quặc là mỗi lần đọc lại, tôi đều khám phá ra nhiều chi tiết lạ vì trong đầu tôi lưu trữ một phiên bản cá nhân khác nhiều với bản gốc. Các đối thoại tôi vừa kể, cùng một số chi tiết, không có trong bản Pháp văn L’Ile d’Espérance của Michel Tournier, Nxb Plon, 1955. Chậm rãi, tôi hiểu chúng sinh sôi từ tâm trí của mình, đến mức mình đinh ninh chúng xuất phát từ Remarque
“tôi đã không được ăn hoặc cà phê ở quán này trong hơn một thập kỷ. Khí quyển và thực phẩm chỉ là giống như tôi nhớ..”
đi lên từ mặt nước, giấc ngủ của những chiếc ghe chở đá, mùa Thu ở quanh đây, người đàn bà tím lên trong mắt lá, qua những rẫy mía đầy cá bơi trên ngọn, vảy cá bạc khổng lồ lấp lánh, đường bay của bóng đêm lụi tàn, hãy nghĩ về nơi này, thị trấn được khơi gợi nhỏ bé
qua cầu. gõ sắt leng keng
gõ nghe mệt nghỉ tắt đèn chợ hôm
mai nghe huyện lỵ nắng tràn
tiếng sắt hòa với tiếng ràng của cây
lấy chút mùa hè bỏ vô chai
giữ gìn ngày tháng kẻo tàn phai
nghe như hơi ấm tràn da thịt
bàn tay tìm lấy nắng sợi dài
phía được chiếu sáng trên chiếc quan tài xuất hiện một miếng vải nhỏ, màu đen, rách nát nhưng trông rất sạch sẽ. Miếng vải đã được nhúng nước và vắt khô. Miếng vải được để xuống một cách có dụng ý trên cỗ quan tài. Có rất nhiều nước rỉ ra từ miếng vải trượt xuống phía bên phải của chiếc quan tài. Phía được chiếu sáng.
Bàn tay nhỏ bé lại xuất hiện.
một hạt mưa nông nổi
rơi lạc lối
không chảy về suối
không chảy về sông
Đêm tịch liêu rũ mình lên những cánh lưu lạc
người khách cuối cùng tiễn chân cửa hàng bách hóa
dưới ánh trăng úa nhàu
chàng mannequin đứng đợi
Có nhiều phần là tôi sẽ không có cơ hội hoặc lý do để trở lại nơi đó thêm một lần nữa, nhưng tôi biết chắc mình sẽ thỉnh thoảng nhớ về nơi chốn ấy. Ở đó, có lần người đàn ông tóc trắng kéo chiếc va li nhỏ băng qua đường, bước vào quán cà phê, ngồi xuống chiếc bàn ở góc quán, bình thản chờ. Và tôi đến.
Phốc, thấy nó nhảy lên tường mồm công một miếng thịt to tướng đỏ lòm với một cái dây trăng trắng. Phốc, nó nhảy xuống sân đến cạnh chỗ mẹ con tôi ngồi và thả miếng thịt ra. Tôi đã nhìn thấy một miếng thịt rất lạ: to như cái lá trang có màng trắng bao quanh, cái cuống to như cuống lá sen. Đặc biệt miếng thịt có rất nhiều máu. Máu từ cái cuống trắng chảy ra ròng ròng. Mẹ nhặt miếng thịt cho vào trong nồi cám:
– Con mèo này lại đi ăn cắp rau bà đẻ của nhà nào rồi. Thôi để nấu cho lợn.
Hắn xin về một giọt nước mắt căng tròn
và long lanh nhất trong những giọt nước mắt nơi cuộc triển lãm ấy
Đem phân tích
Bình Luận mới