tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
nhìn về nhau từ ánh mắt khác
chờ những cánh tay bão dông
tung lên từng phận số
những số phận đã trả giá thật bọt bèo
những ngày không gặp nhau
cứ nhớ nôn nao buổi chiều cùng người ngồi bên sông nghe gió thổi
“lục bình líu ríu về đâu?
nhìn nhau thẳng đứng
đi em
không còn thương xá
con gà trống gaulois sắp chết
Bác nhớ không, mặt đá đen như tròng mắt chết một thời chiến tranh mà bố cô, chú cô bị đắm. Cô nói một mạch rồi đột ngột dừng lại. Ông không đợi. Ông biết, cô sẽ dừng lại rất lâu, có khi đến ngày mai, ngày kia, có khi đến mãi sau này nữa, cô mới có thể tiếp tục câu chuyện về người cha.
Sửa chữa bài thơ là nghệ thuật “tự làm chủ bút”. Sửa chữa được gọi là nghệ thuật vì nó có thể làm cho bài thơ hay hơn hoặc dở hơn, sáng hơn hoặc tối hơn, giá trị hơn hoặc giảm sút. Tự giám định bài thơ của mình là chuyện làm khó khăn, nhưng có hai yếu tố…
những cơn mưa đã phá hủy [đâm
chết] cuộc hẹn hò cuối cùng. bên ngoài
mùa hạ mắt lá lân tinh bị vùi
dập. vết thương mù màu. á p t h ấ p n h i ệ t đ ớ i. 7PM
Cũng đã có nhiều lần gã đàn ông người Kinh tiến tới và nắm lấy nắm cửa chính của căn phòng. Gã muốn đi đến một hành động nào đó mà gã không thể gọi tên. Gã cũng đã mường tượng đến khung cảnh bên ngoài căn phòng khi gã mở toang cánh cửa ra. Nhưng tất cả vẫn chỉ nằm trong sự mường tượng của gã.
em có biết tại sao có nhiều lúc tôi ngậm miệng
một cách cam chịu không?
chung quy cũng tại con ruồi
Bước chậm hơn
để kịp nhìn ra phía sau lần cuối
rằng để thấy chuyến đi cần dài hơn
cuộc sống không muốn cam kết tội lỗi với nỗi buồn
từ sâu thẳm thời gian vang tiếng gọi
hình hài xưa chắp chới giữa sắc màu
tiềm thức ngủ ngàn năm xanh mắt lệ
kinh tâm trầm lay rụng giọt đêm thâu
Tôi là một bức tượng. Tôi được tạc từ đá và đứng dưới chân núi.
Tôi đã nhìn thấy không ít cậu bé ngày trước nhảy chân sáo và ít lâu trở thành một cụ …
có thằng học trò bá láp
làm bài luận văn nói thúy kiều
nhảy xuống sông tiền giang tự tử
ai ngờ đó là lời tiên tri thế kỷ
quảng trường nơi đây
tự do và an toàn
không có xe tăng cũng như vệ binh đè bẹp một diễn biến
chỉ có đàn bóng bay tự do cùng lũ chim câu hòa bình
Này cô gái của anh
Như một đoá hoa buồn lắm
Không cho ai nhìn mắt mình
Anh cũng nghe lời
Về cấu trúc tinh thần, nhiều khi tôi muốn xây dựng truyện theo hình dạng một khối lập thể có trục xoay ý tưởng (…) Có truyện thì kết cấu như những bậc thang. Câu chuyện cứ thế bước lên bước xuống trong chừng ấy nhưng kết thúc lại là bậc cuối cùng và chực ngã.
Tên thượng đế da màu đã phỉnh phờ tôi.
Hắn ra vẻ có uy quyền mà thật ra chẳng dám quyết định gì. Ai thèm làm một tên da trắng hạng bét như thế. Chính tên thượng đế da trắng đã đưa ra những đề nghị béo bở hơn mà tôi còn không màng. Một cuộc sống da trắng trung lưu, nhà rộng có vườn ở ngoại ô, tài khoản ngân hàng triệu bạc,
từ lương thiện trở thành kẻ ăn cắp
ăn trộm
của công (ở ta) khoảng cách gang
tấc
-Đừng giỡn nữa, anh. Em đói quá rồi. Chết mất. Đi một cái thôi, anh.
Cái giọng nài nỉ ỉ ôi nức nở khiến hắn phải ngó xuống. Một con búp bê xinh đẹp là chính xác địa chỉ đỏ. Con búp bê bị nhúng nước, ướt nhão tơi tả dầm dề từ ngón chân lên tới đầu. Con búp bê nõn nà héo rũ, run rẩy xác xơ như sắp chết thật.
sự thật thế hệ chúng ta hoại tử
thảy đều hoại tử
trên mặt bàn tiệc đầy xương xẩu
đầy tiếng nói cười, ụa mửa, vinh danh
Khi những ngón tay thời gian thả bung ánh nắng muộn vào những nốt tàn
Ngày rỗng toác bò đi bằng mùi hương ngọc lan chờn vờn ngõ nhỏ.
Tiếng huýt sáo và giọng nam trầm hát trong radio nhà ai đó
không biết chừng nào mới chịu ngưng
những quả lắc [lắc] đều chi
nơi vị thế trần tình buông thõng
câu kéo. và nhạc
Tôi mân mê khối vuông bằng đá xanh có những nét chạm trổ kỳ lạ. Giấc mơ đêm qua cũng kỳ lạ. Chưa bao giờ tôi thoát khỏi bàn tay của Dijero và trở về nhà mang theo bùn sình của bãi sông. Có một cái gì đó đã xảy ra quá đột ngột, ngăn cản không cho giấc mơ tách ra khỏi hiện thực. Chúng nối liền vô nhau đưa đêm về nối tiếp ban ngày.
“Dân trí thức nói những điều đơn giản một cách khó khăn,
dân nghệ sĩ nói những điều khó khăn một cách đơn giản.”
Bình Luận mới