Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
– Bạn cần hoàn hảo ư? Mấy chục năm rồi tôi ở đây chẳng ai xem tôi là hoàn hảo cả. Nó sần sùi và cũ mốc. Giá mà tôi được ra ngoài nắng để phơi – nhánh gỗ mục , cái sừng hươu giả cất tiếng. Nó được treo trên bức tường này đã hơn mấy chục năm rồi.
Khi những cột bê tông trống rỗng
diễu hành qua quảng trường đêm
Là lúc tôi hát lên tường bài ca trọn gói
Ngụy trang bằng giấy cách âm
những con rắn chuông lẽo lự
luôn trườn bò qua những nơi nó từng hứa
sẽ không xâm phạm
[Về] số phận của hàng ngàn thiếu nữ tại các địa điểm tập kết chót ở Bình Định và Cà Mau, Đảng đã lợi dụng lòng yêu nước để tuyên truyền, thúc đẩy họ trao thân gửi phận vào phút chót cho các thanh niên tập kết …. Kết quả là có những đứa trẻ ra đời bị coi như con hoang, và những thiếu nữ trong tình trạng không biết phải tự xếp mình vào thành phần có chồng hay chưa?
hằng ngày tôi thu thập những bức ảnh vượt thời gian
ở bãi rác của bóng tối
một con mèo lăn trong bùn
một đứa trẻ tóc xoăn nhìn qua cửa chớp
có thể bạn run khi chiếc lưỡi uốn hình chiếc móc câu
ra rả tiếng cuốc kêu
trong lùm cỏ
mà bạn nghe nhầm như tiếng bìm bịp ra ràng
cong như chùm râu của đổng trác
mặt trời vẽ nhung đen
mắt buổi chiều
ốm yếu
nghe hoa sứ rụng
về cội
Tháng Bảy nắng dương cầm muốn khóc
Dung nhan người còn lại lá bay
Trời thấp xuống trời cao lên níu bóng
Xin chào nhau bi âm trong lòng tay . . .
đốm má hồng au dương cầm phiếm
nữ nhi về đâu bát ngát đại hồ cung bậc sáng nao hồn lý ngư
chiếc vảy bạc đeo sương cổ ngấn
đan kịp tay mười ngón thao chuyên khuôn dạng trẻ thơ
Cuối ngày
nín thở qua cầu
thoát một vì sao xấu
chúng ta mang bên mình
tấm bẩn đồ rách nát
Em đến từ hoang vu
hay từ cánh đồng tuổi thơ ngạt ngào hương cỏ?
Đêm qua giấc mơ tôi bạt gió
Thấy em lăn vùi trên sóng cỏ vô ưu
màu xanh vỡ rất nhanh khi tôi miết từng ngón tay lên vết đứt của mình
chúng tràn thành dòng âm ỉ qua não tôi
chảy ướt một sự nhẹ hẫng mà giấc ngủ vùi đã ban tặng trước đó
Hôm qua tôi nghe tiếng nhựa đường vấp
hai người kẹt lại
họ không thể bước tiếp
giấc mơ về những con đường xanh dọc hàng cây
Tiếng gà đầu buổi binh minh lên chạm vào giấc mộng
tôi nở nụ cười phía trước dãy núi nằm yên
mọi thứ dựng đứng nhọn hoắt
từng lỗ nhỏ nở đón dần co chảy về con sông cái
Nắng đầu trưa tháng chạp rưới chan chan lên lộ đất. Người đàn bà trẻ trong chiếc áo dài lụa nội hoá màu hoàng yến, quần sa-teng đen, mang giày mũi bít, một tay xách giỏ mây đựng đầy quà cáp, tay kia nắm tay đứa con trai bận quần cụt xanh dương đậm, áo trắng tay ngắn, chân xỏ xăng-đan…
do chủ quan một chút
cha của người tôi yêu lại ngoại tình với mẹ tôi
khi hiểu ra tôi không biết bơi người tôi yêu nói dối cô bạn là đang có kinh nguyệt để ngồi với tôi trên bờ hồ bơi
Hắn giật mình, sự chứng thực, hắn cần sự hóa giải . Ngày xưa kí ức đã mộng mị quá nhiều. Ngày xưa có lẽ, nhiều người đã hít quá liều thuốc an thần từ cây vông. Họ không còn biết sự hồi hộp và chờ đợi. Họ đang sống giữa cơn mớ của từng ngày, rác rưởi và bệnh hoang tưởng.
Nước mắt chưa kịp chảy
Đã vội khô trong hồn
Bàn tay chưa kịp vẫy
Đã tận cùng thâm sơn
Tập truyện Lá Daffodil Thắt Bím của nhà văn Nguyễn Âu Hồng, do Thư Ấn Quán xuất bản vào mùa Xuân 2014, tuy khiêm tốn về số lượng (…) nhưng giá trị văn chương, sức vang dội của cảm xúc, tính nhân văn nồng ấm sâu xa, đã đọng lại trong tôi một niềm tri ân chân thành với tác giả.
Chưa kịp nhớ gì chưa kịp khóc
gió làm tăm tối u mê
ngàn năm gió mài lịch sử
ngàn năm quên mất ê chề
Hôm ấy, nàng đi tìm cây gai để bện tóc. Nàng thấy từng hạt bạch cầu xóc nhọn chảy qua mang tai.
Năm ấy, nàng tạm biệt mẹ để lên thành phố học đại học. Hành lí có vài bộ áo quần, và mái tóc rất nặng. Nàng quấn quanh nó bằng những mớ gai bọc kín.
Bình Luận mới