Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
[Một cựu quân nhân miền Nam Việt Nam] cho tôi biết rằng kinh nghiệm bản thân cho thấy các người trong giới khoa bảng Hoa Kỳ không tôn trọng ông, vì họ nghĩ rằng ông đã chọn nhầm chiến tuyến trong trận chiến. Như vậy tội của ông ta chỉ là nuôi hy vọng đem dân chủ vào xứ sở của mình, và tin tưởng vào Hoa Kỳ.
Màu sắc hôm nay là màu đen
Vì tôi đã thấy sợi lông em
Tinh nghịch rụng ra trên vải trắng
Tôi hát nghiêm trang một nỗi thèm
dạo nầy lắm lúc hát nghêu ngao
như người mất trí
câu thơ tình bất chợt
bỏ quên thân phận mình chốn phố đông
Bầu trời rộng lượng mây ngàn trôi đi. Hơi thở tôi nhịp bồng bềnh đôi chân năm ngón hồng xanh cỏ lụa. Tôi vút nàng lên múa một vòng tròn lửa tung cao không ra khỏi vòm lưới u mê.
Công chúa không lấy chồng cầm gậy vụt vào giấc mơ lõa thể
Người ăn mày nhe răng cười
Yêu theo kiểu hoàng gia
Lọ lem góc phố hững hờ ghếch chân lên ghế
Bình minh đồng bằng Cửu long thổ huyết ồng ộc. Chim trời oác tiếng nguyền rủa trời đất. Từng con, từng con xụi cánh rơi rụng. Chú thấy mình xắn dầm hớt hải trong đầm lầy phún máu một trăm năm đô hộ. Tiếng hú man rợ của ông Bông và chó Su gọi hồn rậm rật.
thị thản nhiên để tai lắng nghe
đưa mắt ngó lũ mối
mọt
đục khoét khuôn mặt tôi
hắn tơ tưởng trong cái vệt cafe đổ xuống
chảy dài tựa như hình hài của cái móng lợn
cái màu da vàng bị nám thui trên lửa
chưa chín tới
Đêm nay nó trở lại. Nó hỏi thăm cô, thì thầm bên tai. Nó ngồi ở đầu giường. Cô nằm đấy và hai cánh tay buông thõng. Những mạch ven đã không còn, chi chít những vết sẹo cũ, có vết đang sưng tấy vì nhiễm trùng.
“Cô đỡ hơn chút nào không?”
đạo pháp và chuyên chính vô sản có duyên gì với nhau?
xá tội vong nhân
tay tuyên huấn thất thời đi nói pháp
Khi những ngón tay rời khỏi anh tìm lên thân em
Cũng là khi đêm mở mắt soi dấu bàng hoàng
Ta phân thân đôi vực bờ mê sảng
Em vỡ cuồng trầm uất đa mang
mắt đá ong ngơ ngác vách chiều
treo ngược hành lang lục diệp
bóng người là tiếng phong linh vỡ
long lanh trên lá non
Trước khi cảm thấy bâng khuâng với thầy dạy Triết tôi đã lăn tăn với ít nhất là 4 người đàn ông: Alain D. trong La Piscine, Anthony P. qua Vertes Demeures, Terence S. ở L’Obsédé và Lê Đình Trung con trai chủ tiệm bán mứt mận, xi-rô dâu Đà Lạt nằm trên đường Võ Tánh.
43 bài thơ trong thi tập Tôi Cùng Gió Mùa của thi sĩ Nguyễn Xuân Thiệp là một bản Giao Hưởng Thơ lộng gió, đẹp nao lòng nhan sắc mùa màng. Gió Mùa – Gió, của sử lịch u trầm rạng rỡ tháng năm, Mùa, của đời-người bão giông chớp tắt u hoài thân phận.
tôi sẽ ráp thân thể kia vào chiếc đầu này
tôi sẽ ráp bàn tay này vào cánh tay kia
rồi tôi đắp những cánh hướng dương vàng trên vết cắt thịt da
Nói anh nghe về những bông hoa bị sâu răng
nở nhức nhối trong bóng đêm
một mùa hè thờ ơ lại đến chín vàng từ tốn
những giấc mơ của anh về em còn nằm ngoài cảm nghiệm
Phạm Duy đã từng sống, làm ruộng, cày sâu cuốc bẫm như một nông dân, nên trong nhạc phẩm của ông cảnh quê tả rất thực và bàng bạc. Ông đưa dân ca vào tân nhạc, những luyến láy, nguyên âm “ứ ư, ớ ơ, à ơi” được ông tận dụng cùng giai điệu ngũ cung, khiến người nghe thấy ngay một Đông Phương gần gụi.
con tằm ở với lá dâu
đẻ ra cái kén bắt đầu tơ vương
lụa là bay khắp phố phường
mới hay tình đã lên đường rong chơi
Trong căn phòng trống không
Mấy cây viết hết mực
Trong lọ một đóa hồng
Cũng đã dần cạn nước.
Bình Luận mới