bụt thời nay
cầu ngồi
lọt thỏm trong sương
bụt ngồi chắn giữa
con đường yêu ma
vậy mà thập ác vẫn qua
bôi đen rừng gió
lụi bờ thanh xuân
đương còn lủi trốn thất thân
đi mô cũng đụng
bần thần
nước
nôi
bụt ngồi. như thể ngồi chơi
mà vô sở trụ
rối bời như lai
[ấp ủ. tha thiết. bồi hồi
rồi chợt bừng tỉnh về ngôi tử thần
chết hết. chết cả. phân thân
làm sao hồn ở với ngần ấy đau]
sóng nhỏ
ăn lửa ăn đất
cứ gì buổi chợ
phèng la thất thanh
lùng tùng bộ nhớ
búng xanh qua cầu
xám hôn gục đầu
ai đâu ngồi đó
đêm bít bùng rọ
co ro chuyến tàu
đi suốt miền lặng
đường ơi bảo nhau
đừng nghe sỏi đắng
có bước luân hồi
rung rinh ngoài cỏ
cà lăm
[đọc lê thánh thư]
tự gã đầu nậu cà cà lăm
nên đất nước bưng cằm mà la la
la
trào này qua trào khác
ca ca ca
huân chương
sốt rét đến tận mạng cùi
giữa trưa hè trời đất run rẩy
cây xanh oằn mình hút chất nạ dòng của đất
lũ giun ngóc đầu đòi mạng ký-ninh
xuyên-tâm-liên cười trừ
chỉ duy người chiến sĩ hăng tiết trở về
khoác bộ áo chiến thắng
may bằng da của mình
nín
im lặng từ phúc âm
tôi ăn năn tỏa sáng
một triệu vết mưng bầm
một mình tôi bóng nhoáng
lưu. và hàng nhục
cọ cứa miên viễn một hồi
ngườingười người bỗng thò đuôi cáo chồn
chỉ đã xỏ đầy lỗ trôn
vậy mà không vá nổi hồn trương ba
hàng thịt chết. nào để da
cuối cùng giọt máu
vỡ
òa
thâm căn
3-15/07/2014
.