Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Những cái giường
Khi không có gái
Một nỗi buồn được lặp lại
Kiểu như buồn đái
Đâu đó chỉ là chiếc camera được ngụy trang thần thánh
Để kinh doanh trên nỗi đau phận người
Trong cổ thư hiền nhân đã nói
Đất nước đang suy thì người giàu là kẻ cướp
nồi hơi nước
trong con tàu nằm sân viện bảo tàng
sớm ngày . . . / khuya ngày . . .
đọng giọt sương mới buốt
Bất cứ nơi đâu lúc nào không biết được
Đất nước như quả bom chực nổ tan tành
Đất nước như một giấc mơ bên bờ dục vọng
Không thích ở truồng nhưng lại muốn khỏa thân
hắn ngồi họa hình
lí tưởng treo trên mặt trăng đỏ
lênh láng trang sách
đôi tay mềm nhũn như con đỉa hút máu
ve vãn em hết chỗ nói
hơn cả đặc quyền nịnh khựa
nịnh lấy được, nịnh riết, như
kẻo mai không còn kịp nữa
Ngay trên cơ thể mỗi người đã có cái đầu giống cái gắn trên cái cổ giống đực, trán đực ngó xuống mũi đực và hai má cái, toàn bộ cửa khẩu gồm môi răng lưỡi họng dun rủi sao mà tập trung toàn cái cho đến khi trổ xuống gặp cái cằm đực, ngực cái chở hai trái vú sữa đực áp vào lưng đực phía dưới phình to hai mông cái…
Nụ hôn dành cho anh, sáng nay, sáng đầu ngày cùng tiếng chim hót sau vườn nhỏ,
Nhắm mắt, vẫn là nụ hôn đầu bao năm tháng lòng mình tưởng chừng đã phôi pha.
mưa trời phá thủng
mưa lỗ chỗ trang nhà
mưa đá bằng hột gà rơi dập ký ức
xám. mù. lây bây phố D sấm nộ theo mùa lốc xoáy
trời phớt tỉnh ăng-lê mỹ châu than phiền giọng xì
Bàn cơm là cái mẹt mây đặt giữa lườn ghe luông tuồng cửa nẻo. Hai bên vách lá chất đầy hũ vịm đựng mắm muối, tương chao và nhang đèn, tạp hoá. Cơm gạo bể, thơm lừng hương lúa mới. Một tô canh mồng tơi tím ngắt nấu tép. Một chén mẻ đựng dưa mắm màu hổ phách trong vắt.
đêm đêm tôi mơ những giấc mơ ỉ eo màu cỏ úa
giấc mơ có tiếng súng ì ùng
có hình ảnh ì ạch
có tiếng cười í ố tiếng gọi nhau í ới tiếng chưởi nhau í éo
Bạn có thấy một bầy sói đi về phía núi kia không? Ở đó có mấy mẹ con dê đang sống ấy. Chặn nó lại nhé, bạn sợ à… nhưng mà bạn sợ ư? Nó bảo núi này của nó à? Vậy thì làm sao đây?
Có mấy bụi cây lưa thưa ở đó và gió. Người chăn dê đang ngủ im lìm.
volga, như tên một cô gái nga
đang rót một thứ rượu màu xanh giống như thảo nguyên
vào trong một cái vò cổ có quai
bất chợt ngẩn người
Mấy ngày nay tôi luôn trong tình trạng mất ngủ. Không hẳn là tôi thức trắng đêm bởi tôi vẫn dễ dàng tìm vào giấc ngủ. Tôi chỉ ngủ được mươi phút thì bị đánh thức bởi tiếng kêu réo của một con mèo đi lạc trên mái nhà. Tôi đã đóng chặt cửa sổ, trùm chăn lên đầu nhưng tiếng kêu vẫn rít vào tai tôi.
Đêm không một mình
Tôi nói chuyện cùng người nơi xa đã ngủ
Tự thú tôi yêu . . .
Tình tôi như cánh diều
Trên cây du, con quạ đang là hiện thân
khàn đục của chính nó, đâm lụi buổi sáng
được em thả trôi trong giờ yên lặng
không có anh. Nếu anh ở đây,
Thế Uyên đề nghị hợp tác trong việc thành lập nhóm văn hóa Thái Độ, với mục tiêu dùng văn hóa để cải tạo xã hội như thời Tự Lực Văn Đoàn, không Cộng sản và không Tư bản, lấy tinh thần Quốc gia làm căn bản và Xã hội chủ nghĩa để thực thi công bằng xã hội, mô hình như các nước xã hội Bắc Âu.
Này người
đã đề cao thần thánh
người cần tài chánh
để trả cho các vị thần
Nhịp cà kê dê ngỗng
ngõ về nhà cà kheo
cà khổ thân phận mình
vườn ai cà độc dược
[H]ẳn sẽ thiếu sót lắm nếu người phê bình … chỉ biết đến Thanh Tâm Tuyền hiện sinh, “Tôi gào tên tôi cho nguôi giận/ Thanh Tâm Tuyền…” chứ không biết tới Thanh Tâm Tuyền “Như bú dù gánh hát Sơn Đông” mà hình dạng trở lại thời tiền sử.
anh đến thăm chiều đông
tôi tới chơi chiều vắng
anh chết tôi còn sống
răng cắn chặt bóng trăng
Bình Luận mới