Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Trên cây du, con quạ đang là hiện thân
khàn đục của chính nó, đâm lụi buổi sáng
được em thả trôi trong giờ yên lặng
không có anh. Nếu anh ở đây,
Thế Uyên đề nghị hợp tác trong việc thành lập nhóm văn hóa Thái Độ, với mục tiêu dùng văn hóa để cải tạo xã hội như thời Tự Lực Văn Đoàn, không Cộng sản và không Tư bản, lấy tinh thần Quốc gia làm căn bản và Xã hội chủ nghĩa để thực thi công bằng xã hội, mô hình như các nước xã hội Bắc Âu.
Này người
đã đề cao thần thánh
người cần tài chánh
để trả cho các vị thần
Nhịp cà kê dê ngỗng
ngõ về nhà cà kheo
cà khổ thân phận mình
vườn ai cà độc dược
[H]ẳn sẽ thiếu sót lắm nếu người phê bình … chỉ biết đến Thanh Tâm Tuyền hiện sinh, “Tôi gào tên tôi cho nguôi giận/ Thanh Tâm Tuyền…” chứ không biết tới Thanh Tâm Tuyền “Như bú dù gánh hát Sơn Đông” mà hình dạng trở lại thời tiền sử.
anh đến thăm chiều đông
tôi tới chơi chiều vắng
anh chết tôi còn sống
răng cắn chặt bóng trăng
chuyện yêu đương. tình cũ
tình mới. nằm trên / nằm
dưới. xộc vào mồm xỉa
xói gan ruột. bức bách
Đã có rất nhiều lần trong đời, tôi rất bất mãn và ngượng nghịu trong xã giao đời thường, khi được giới thiệu: “Đây là anh/ông Giang, con út nhà văn Thạch Lam”. Lời giới thiệu đó đã làm tôi rất khó chịu và rất khó đối xử, vì tôi bị chụp ngay vào đầu cái vòng kim cang của cha tôi, tôi không còn là tôi nữa ….
tôi che lại chói lọi
[có thể làm mù luôn cặp mắt, đôi con ngươi vốn đã cườm lưu lạc!]]
bằng bóng mát tôi đang ngồi trong quá khứ
cùng vết thương của làn khói thuốc bức tử
Trong nghĩa địa những dụ ngôn đi lạc
đeo băng đen lời bịt mắt chối từ
anh đã dối trong ngàn muôn thập kỉ
bụi niềm vui nham nhở giữa âm u
Sau khi tung ra cái gọi là “công hàm Phạm Văn Đồng” viết gởi cho Chu Ân Lai ngày 14 tháng 9 năm 1958 thì Trung cộng liền công bố quyết định ký ngày 4/9/ 1958 về “chủ quyền lãnh hải”, như một sự bao biện cho hành động xâm lược, người dân Việt Nam buộc phải quan tâm và xem xét đến cái gọi là “công hàm” đó, nhưng là để phủ quyết nó.
Cô muốn ăn một con cà cuống đực nguyên con. Cô yêu cầu chủ quán. Những người bếp lật đật lục tung những ngăn tủ đá để tìm. Họ thấy toàn là những con cà cuống cái. Họ soi thật kĩ từng con. Đây là quán ăn rất nổi tiếng và uy tín của một người chủ quán gốc Hoa.
Một bài thơ về một giấc mơ gởi đến một “tạp chí làng”
Không in được vì vấn đề “nhạy cảm”
Lòng yêu nước cũng được cho là vấn đề nhạy cảm
Chỉ để dành riêng
Không hiểu được
Chém gió với chiêm bao
Sao bỗng trào nước mắt
Người đi đâu lặng ngắt
Đời về đâu lặng thinh
điệu vũ chậm chạp của đêm
sáo ngôn hình hộp
chèn chật góc tù
kẹt trong một bao diêm
Mở ra chân lý sống
Vì chúng ta cánh đồng vàng
Sẽ xanh nhuộm cánh bay vòng cơn mưa ngược
bồng vút tôi. Và tiếng ru ngàn đời vỗ
Từ lúc rời quán nước cho tới khi bước vào khách sạn, Châu và thầy giáo Hoàng không trao đổi với nhau lời nào. Châu cố tình đi sau người đàn ông như hai người lạ. Thầy giáo Hoàng hiểu ý, lẳng lặng tiến bước. Ði ngang tiệm may của cô Năm Bạch Liên thuở trước…
Có một ngày, tóc phố nhuộm vàng khuôn ngực
Của em, xuyên suốt một cơn đau
Những đam mê phơi bày trên đời nghiêng
Và, trong đôi môi bầm dập
quý bà [xin lỗi] thể nào cũng cưỡng lại
sính cường gì đâu
đàn ông vẫn thua đàn bà ở chỗ nhanh nhẹn đốp chát
Kim chỉ có một thắc mắc: mối tình giữa hai người có chân thành không? Một khi đã thực bụng yêu nhau mọi hậu quả sẽ được chấp nhận hết, dù tốt dù xấu. Cả Lũy lẫn Kim có ai định trước được một ngày sẽ gặp nhau trên trái đất này, tại sao còn phải băn khoăn chuyện tương lai?
thường khi đang ở giữa đám đông người nhất là ở giữa bối cảnh trong lòng xe bus (trong cõi!) tôi chả hiểu bất kì thứ gì cho dù khá đơn giản đi nữa tôi cứ để mặc kệ nỗi cô đơn vây bủa lấy hồn có thể khi đấy chuyện cực hiếm hoi sẽ xảy diễn ấy là sự liên tưởng
tìm thời gian đã mất
khi thời gian đang còn
tôi không cần sự thật
để đựng trong hộp lon
Tại thời điểm đó chúng tôi đang sống bên cạnh một mỏ cuội. Nó không lớn nhưng bị khoét sâu hoắm bởi những chiếc máy khổng lồ từ một hố sỏi nhỏ mà một người nông dân chắc đã kiếm được ít tiền bán đá sỏi từ nhiều năm trước. Trên thực tế, nhiều hố cũng đủ cạn khiến bạn nghĩ rằng…
Mâm cơm chẳng có chén
Xe không có đèn đêm trào dung nham
Trên Cầu Tre
Rơi sợi dây cườm mồ hôi
Em loạng choạng các đại gia sửng sốt những mảnh thiên thạch
cô chủ mang cái tên của một loại rượu rhum
oằn oãi với những ngày tháng trắng
những gã đàn ông đã mang niềm vui đi đâu
tưởng như cốc rượu nhạt đắng đã quá hạn
Có một chút âm thanh ngớ ngẩn từ một người lớn tuổi như cô, nhưng cô muốn được rõ ràng: cô thuộc về những người muốn được một mình.Một giờ, hai giờ và rất nhiều giờ nữa, cô không cảm thấy khó khăn khi tẻ nhạt.
Bình Luận mới