Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Ảnh: Trần Thị Ngh.
Phóng viên: Xin chào buổi tối, ông Nhện, hay đúng hơn, bà Nhện.
Nhện: [the thé]: Ăn được không đó?
Phóng viên: Ư….tôi cho là…ăn tôi cũng được, nhưng chuyện này chưa từng xảy …
Văn Mặc Ðỗ đọc lên không du dương, vì tác giả Bốn Mươi không còn nghi hoặc gì, không muốn điều mình viết ra sẽ mất vào các dòng chữ chỉ vì những chữ. Nhà văn sáng tác là để nói gì đó, ai cũng biết thế, song để nói được lại là chuyện khó khăn. Có câu văn vì chủ quan của tác giả mà đi quá xa. Có câu văn vì sa đà của ngòi bút mà tới quá gần. Văn Mặc Ðỗ là văn trung tính
cũng gần 40 năm trụi trơ số kiếp
dẫu gì mặt đất cũng im ru
vẫn ngủ trong căn nhà không số
trên miếng đất không bao giờ có chủ quyền
—ở chiếc bàn góc bếp thân phận của một trang sử thất lạc
đang lêu lổng trên mảnh đất đã nhân đạo cưu mang nó—
ngồi nhâm nhi dăm món ăn chế biến
từ những biến động
thức nào cũng đắng chát khó nuốt
Gabriel García Márquez, nhà văn tên tuổi, thành viên của giải Nobel văn chương và tác giả của tác phẩm lừng danh One Hundred Years of Solitude đã qua đời thứ Năm ngày 17 tháng …
Sự an nghỉ, bất động hàng hàng ngôi mộ
Giống phế tích, giống hệt trò chơi đến hồi kết
Lạ sao nhiều cặp uyên ương chọn nơi nầy chụp ảnh
Sự tương phản kịch liệt, sống – chết
nếu như có hai cái mồm
cái nghêu ngao
cái để ăn. và ngậm
nếu như có một ca khúc
thông suốt hai chiều lịch sử
Khu vườn trôi vào vùng tối. Tôi nhìn ra xa, tầm nhìn không thoát ra và cũng chìm nghỉm trong thứ màu âm u của trời đêm.
Mấy người giúp việc không lên gọi tôi. Không có điện thoại. Tôi khom người xuống, tay chống trán. Vài suy nghĩ lướt qua, tắt ngúm.
Tôi vào phòng. Vừa đi tôi vừa lẩm bẩm “9h sáng, khách sạn số ba, phố G, 9h sáng, khách sạn số ba phố G, 9h sáng…”
Cho dù chưa lần nào cô Năm thốt lời yêu thương chàng. Mà ngược lại, đã đôi phen cô buông tiếng bóng gió:
– Hồn tui trọn đời nguyện dưng cho cách mạng, còn xác tui như cái bến nước cho ghe xuồng mười phương tắp lại. Tui nói thiệt để chú em chớ có thất vọng.
Biết vậy, nhưng làm sao Chúc không khỏi se gan thắt ruột khi hiểu ra, cô Năm Bạch Liên là đối tượng cho các đồng chí giải quyết những dồn nén sinh lý.
tôi về côn sơn
nguyễn trãi dường biết
mình sắp chết
hễ chạng vạng liền lấy bản gốc
bình ngô đại cáo
Giữa cánh đồng nước nôi thăm thẳm
Em yêu ai?
Con chim ồn ào đã mất tích
Bấy giờ là hàng loạt trí nhớ rỗng không
Gã mặt nạc cáu:
“Trông lộng lẫy thế kia mà há mõm ra là làm bố mất cả hứng. Dầy dầy cái…”
Em quắc đôi mắt đẹp mà đầy uy lực bắt gã nhìn lên hàng chữ đỏ như một quân lệnh viết trên nền vàng treo trang trọng trên tường giữa nơi trang trọng nhất trong phòng Bạch Lễ Tân:
CẤM KHÔNG ĐƯỢC NÓI ĐẾN LỒN!
ATTENTION: NO TALKING PUSSY!
tại sao hạt đậu thành công
thêm thắt vào cổ phần kích động
hãy chia sẻ sự thực dụng cơ chế
món khoai tây đổ xốt nhão nhoét khoái khẩu dân còi
Có thể đó là một chiếc ghế đẩu
nó đã bị mòn một chân
vì bạn thường nghiêng về một hướng
và bạn đã lắc lư theo những lời tung hê
Kể từ khi quyết định kéo dài cổ và chân ra để có thể gặm được những cái lá ở tít trên cao, bằng trí thông minh và đam mê chúng tôi không ngừng trau dồi về áp suất thủy tĩnh, sinh lý học và mô học. Chúng tôi đã nhận ngay ra rằng những cải tiến thường sinh ra rắc rối…
Ngoài kia dậy sóng trùng khơi
Vòi rồng cong qua Hải giám
Màn hình nhìn tôi ảm đạm
Ngỡ đâu điện sắp tắt rồi!
Hành động bạo ngược, bá quyền của Trung Quốc trong cuộc tranh chấp chủ quyền ở biển Đông với Việt Nam lần này đã gây ra một làn sóng công phẫn của người Việt trong và ngoài nước. Làn sóng công phẫn lan tỏa rất nhanh trên liên mạng, đặc biệt trên mạng xã hội Facebook.
Thật là kỳ diệu khi ngày nay chúng ta có thể nghe được điệu nhạc của âm ty sau 600 năm kể từ khi hoạ sĩ Hieronymus Bosch hoạ bức tranh lừng danh The Garden of Earthly Delights vào năm 1504. Không ai có thể ngờ rằng những nốt nhạc bé li ti…
Vĩ cầm ướt mượt lông
Tơ giăng đợi tiếng cồng
Ta ngồi trông địa phủ
Vuông đen nhú tuyệt cú
ngồi ngắm lòng tay nứt trắng
ngồi soi mắt đỏ vào gương
ngồi chạm râu cằm đâm sướng
ngồi nhìn rừng ngút tà dương
Cô vào cầu thang để lên lầu hai tìm phòng biên tập. Cái cầu thang bằng gạch, xây rất chắc chắn. Khi cô vừa đặt bàn chân lên bậc thứ nhất, cái cầu thang …
Không hẳn trâu, cũng không hẳn ngựa. Không giống chó, cũng không phải mèo. Không ra thằn lằn, cũng không phải rắn mối. Thảy thảy được bàn tay khéo léo và đầu óc dồi dào tưởng tượng của thằng Ổi nhào nắn, như nhà phù thuỷ biết lắp ráp từng bộ phận cho muôn loài, khai sinh một giống thú mới.
Bình Luận mới