Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Ra khơi

 

 

 

Những buổi sáng
Khi ngọn thủy triều vừa dâng lên
Tôi thấy những người đàn ông ra khơi
Những buổi chiều
Khi bóng hoàng hôn chạm biển
Tôi thấy những người đàn bà chờ chồng
Nụ cười ba mươi trẻ như ngày cưới
Những mẻ cá giăng niềm tin trên những khuôn mặt da vàng rám nắng rám gió
Người vợ dìu chồng sau những cơn ho…
Bây giờ đây!
Những buổi sáng khi ngọn thủy triều vừa dâng lên
Đại dương gầm gào trong từng lồng ngực sáu mươi
Ai buông tay chèo?
Ai quăng mẻ lưới?
Mũi khoan HD981 đã thọc vào lịch sử
Những vết thương ngày càng lở loét…
Bây giờ đây
Những buổi chiều khi bóng hoàng hôn chạm biển
Ta trở về với chính mình
Những chiếc tàu đã thủng
Nụ cười em  giấu đi một nửa
Nỗi buồn còn ở ngoài khơi
Sóng còn đầy vơi?
Cuộc tình còn đầy vơi?
Đất nước còn đầy vơi?…

 

 

 

.

bài đã đăng của Đỗ Tấn Đạt

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)