Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

đất rã rời

 

 

 

hôm nay là thứ bảy
10051
4 đúng ngày dựa cột
ăn chay và ăn mày

dĩ vãng chưa nhạt phai
như màu của nắng mai
chiều kia cũng chưa vơi
còn lảng vảng sân chơi

xứ người lắm chuyện dị
dị kì rất thi vị
rất muốn nhưng ngại kể
em gật đầu ô kê

vừa tỉnh giấc mơ tiên
trên băng chờ tàu điện
thấy có hai con kiến
ôm nhau hôn như điên

chủ nhựt tàu điện hầm
nhiều toa xe khách vắng
tôi ngồi đếm chữ thầm
quyết loại bỏ vần thắng

tiếng máy bay trên cao
vi vút như tiếng sáo
nức nở như tiếng kèn
ngày đêm nghe nên quen

giơ tay hứng ánh trời
đón buổi mai vừa tới
nghe cánh tay chới với
và trái đất rã rời

 

 

(trích “Thơ bất tận”)

bài đã đăng của Nguyễn Đăng Thường


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)