Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Ngày xưa có một người hút thuốc phiện, vai chính trong truyện này, y thuộc loại người có tâm sự, ngoài tứ khoái ai cũng biết y còn cái thú thứ năm giống hệt như những nhà thi sĩ chính cống nằm đó mơ màng những đâu đâu rồi nhỏm dậy đẻ ra thơ. Suốt đời y chưa làm được một bài thơ nào cả và y lại là thứ con nhà kiêu hãnh nếu không làm được thơ như ai thì không thèm làm thơ ngẫu hứng đăng báo hằng ngày hay đưa ra làm khổ thực khách trong những dịp vui
Truyện khởi từ một điểm nhỏ. Tại sao khi không lại lấy O làm đầu mối cho truyện? Phải chăng tại mỗi khi từ tòa soạn đi xuống ngang qua khu trị sự người đàn ông đều bắt gặp hai con mắt đó? Hai con mắt lớn sáng như hai ngọn sáp ở giữa cõi mù mờ những bàn giấy, những con người, đám đông vô danh không quan hệ và chẳng mấy liên lạc. Khởi sự O chỉ là một điểm nhỏ. Mở đầu truyện, người đàn ông cầm bút nghĩ đến O. Và hai con mắt trên trang giấy bắt đầu chằm chằm thu hút.
hãy để ánh tự làm sáng
đừng cho gương nhại bóng
mình. kẽ hở đời chen vội
đồng lõa bình minh
bú mớm hoàng hôn tội ác
Bóng mát của Sàigòn ngày xưa là hợp thành của chính bao nhiêu cái vô tâm của người Sàigòn. Người mới đến cũng mang cái vô tâm của mình hòa trộn vào mớ vô tâm chung. Sàigòn ngày xưa quyến rũ không phải vì ai, do ai. Có một quy luật cởi mở mặc nhiên ai nấy cùng theo và hết sức tôn trọng. Cái chén nhỏ tư lợi hẹp hòi của mỗi người làm sao so sánh được với lượng vô biên của một miền phù sa chỉ thèm tranh đua với riêng biển cả.
Tôi nghe mùi hành trong nước uống
Con heo kêu hết một chu kì tiếc thương
Tình cờ thôi, những âm giai ỡm ờ từ răng và lưỡi
Một loại ban mai đã xảy đến
Chiều
Hình như trở bước
Loằng ngoằng những con phố xoắn sợi
Đỏ trong một tô mì trộn
Tôi không khỏi hết sức kinh ngạc một lúc bỗng thấy ngồi ở trước mặt tới ba người bạn cũ. Thụy cũng là một trong số năm sáu người bạn học và sau đó cũng trở nên một nhóm bạn đồng hành trong một thời gian dài. Trong số có mấy người đã chết, chết ngay trước mắt chúng tôi. Hôm nay bỗng nhiên không hẹn mà tụ họp tại đây đông đủ những người còn sống, làm sao tôi không khỏi kinh ngạc và mừng rỡ. Mặc dầu cái vẻ bí mật của căn nhà và trong mắt ba người ngồi trước mặt, tôi không giấu nổi xúc động thường tình
Phóng viên: Bà có thích ở dưới đó trong bóng tối, vây quanh là ba cái thứ mới được tiêu hóa nửa chừng mà vật chủ của bà dội xuống đầu bà ba bốn lượt mỗi ngày?
E.Coli: Cũng thích, trừ phi bọn này có cung cấp cho lão ta chất kháng sinh. Vì như vậy cuộc sống của chúng tôi sẽ vất vả, nhưng vài vị trong đám chúng tôi luôn thoát thân, chúng tôi hầu như lúc nào cũng xoay xở được trong cuộc tháo chạy. Giờ cho tôi xin ngưng một lát nhé, tôi đang trong giai đoạn phân bào, ý tôi muốn nói là tôi đang tách đôi: nhưng chỉ vài phút thôi, rồi thì một nửa của tôi sẽ lại phục vụ cậu… Đấy, xong rồi, cậu có thể tiếp tục, tôi ở lại còn cô em sinh đôi của tôi đi chỗ khác.
Ai buông tay chèo?
Ai quăng mẻ lưới?
Mũi khoan HD981 đã thọc vào lịch sử
Những vết thương ngày càng lở loét…
Tôi, người phỏng vấn, đã gửi nhầm bản chưa biên tập lại (về một câu hỏi của tôi) cho Da Màu, nên phải thêm một đoạn vào câu trích ra này để công bằng cho nhà văn Trần Vũ. Ông KHÔNG PHẢI là người phát biểu mà chỉ là người ghi nhận ý kiến mà tôi đã nêu trong bài phỏng vấn (“Giảm mối âu lo tài chánh để rồi tai tiếng như tạp chí Sáng Tạo của Mai Thảo đã nhận trợ cấp của phòng thông tin Hoa Kỳ?”)
Tôi buồn quá bèn rút cây bút
Cái cây bút mẹ cái cây bút
Viết không thành tiếng không thành lời
Thành những trang câm của một thời
Sứ mệnh ngồi trên dạ dày
An tọa
Chiếc bánh mỳ cường tráng
Em kiêu sa cắn nát vòng thắt lưng
Cởi khóa
Khoảng thập niên 20 người ta chỉ có thể nhắc tới nước Nga với lòng căm hờn hay ý phỉ báng, bất kỳ một ý tứ tích cực nào đều đưa đến tù tội. Đó là thời vang vọng mấy câu thơ của một thi sĩ sô-viết:
“Chúng ta đã xử bắn nước Nga đít to
Để cộng sản chủ nghĩa Giải-Phóng tiến tới đạp trên xác nó…”
Chúc nóng nảy, muốn nói thẳng, rằng chàng theo cách mạng chỉ vì luỵ tình cô Năm, rằng lúc trước cô là một con đĩ làng, còn bây giờ cô là con đĩ cách mạng. Chỉ khác nhau ở điểm, làm đĩ làng cô được trả tiền sòng phẳng, làm đĩ cách mạng cô chỉ được đền bù bằng những lời hứa hẹn suông. Cô là một con đĩ vô sản. Nhưng Chúc dằn lại được.
Ông tôi bị bệnh
bệnh nặng
bao nhiêu đời con cháu không ai quản thúc
những đứa con hoang đàng
những đứa cháu hư hỏng
thơ cổ vũ cho họ
đánh trước không phải tôi
muốn nói đánh trước dù
có mạo hiểm đi chăng
Người đàn ông có cảm tưởng riêng mình đêm nay thấy vầng trăng đỏ, còn trăng của mọi nhà vẫn thế, không đổi.
Người đàn ông nhỏm dậy, tính vào nhà đánh thức vợ dậy, rủ ra ngắm trăng, thử coi con mắt của vợ có thấy trăng đỏ như mình thấy.
Người trai đến phố Hàng-Hòm tính mua một cái thùng gỗ lớn bắt gặp hai cái thùng bề ngoài cũ nhưng rất chắc chắn lại có khóa tốt với đủ hai chiếc chìa khóa của mỗi thùng. Nhà hàng cho biết đó lả thứ hòm tư trang réglementaire của binh sĩ Pháp. Tuy cũ nhưng khá rẻ người trai mua liền hai cái hòm lính, đem về xếp vừa đầy chỗ cho mớ tài liệu.
Anh ngốn hết những tháng ngày phù thũng
trệu trạo những mớ xúc xích, thịt hun khói
và một đống làu nhàu
rồi ngủ đông trong giấc mơ được làm tiến sĩ
Có nhiều lần hắn nhận ra
Cuộc đời là những miếng vá
Buổi sáng hắn vá xe đạp
Buổi chiều hắn vá hon đa
Khi nhân viên cảnh sát hay tin bằng điện thoại ập tới thấy người con gái nẳm sóng soài, úp sấp, chết nơi sân sau ngôi biệt thự, máu chảy một dòng từ miệng, một …
(dự định nhan đề trước đó THỜI THẾ THẾ)
Với một người viết đáng buồn nhất khi thấy cần thành thật với chính mình và quyết định không thể viết tác phẩm thèm viết. Ðã một …
Em đã nói ngây dại và bí hiểm
Cảnh cởi truồng của tĩnh vật đêm sâu
Chùm hoa sữa trên đầu chiều phiến diện
Có một mùi dụ dỗ chúng ta đau
nhã ca làm con gái
thấy hay muốn bắt chước
tôi mua đôi hoa tai
đeo thử thấy coi được
Bình Luận mới