Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Bốn mươi nghi hoặc nỗi gì
Lòng sông bóng nguyệt thầm thì thời gian
Mưa rơi ừ tiếng ma đàn
Tuổi xanh trong mộng lá vàng trên cây.
Các Vai:
Vũ, khoảng 50 tuổi, cựu Sĩ Quan, làm thợ tiện.
Lan, vợ Vũ, khoảng 40 tuổi, chủ tiệm móng tay.
Bích, con gái Vũ- Lan,25 tuổi, đi học và làm thợ móng tay phụ mẹ.
Châu, 52 tuổi, cựu Sĩ Quan bạn tù của Vũ, làm cùng hãng tiện.
Văn, 55 tuổi, anh của Lan, cựu Sĩ Quan, làm kỹ sư .
Long, kỹ sư 30 tuổi, bạn của Bích và gia đình.
Liên , 35 tuổi, em Lan, chủ tiệm móng tay.
có bài thơ mớ ngủ ở vỉa hè
ôm ly cà phê tư duy
có bài thơ mộng du xuống đường
giơ tay chỉ trỏ điều đang bị diệt chủng
có bài thơ mộng mị thấy mình đốt lên ngọn lửa tự thiêu
Từ nay trở đi, một mặt trận văn hóa đã mở ra ngay sau khi cuộc chiến kết thúc mà mở ra tại Biển-ngoài, nơi các nhà văn Miền Nam di tản có đủ tự do để chống đỡ. Sự chống đỡ ấy tới nay lần lần đã có kết quả: khi các học giả Hoa Kỳ, thuộc cả giới truyền thông hay quân sự nữa, bắt đầu xét lại về cuộc chiến Việt Nam, người Hoa Kỳ đã có những thí dụ cụ thể để xét lại không những về nền văn học Miền Bắc mà còn về Văn học Miền Nam và hy vọng sau này, về người Miền Nam di tản và Văn học Việt Nam Biển-ngoài.
Những bóng người về mỏi mệt giữa đêm qua
sáng nay rơi xuống thềm nhà với mùi hương điên loạn
những cánh sen nở ở giấc mơ cuối cùng
bay chấp chới giữa vùng mưa màu đỏ
Ngay trên bản đồ của sự lựa chọn những con đường cao tốc
chữ viết tắt, ngã tư và thu hẹp đường dẫn
hay cũng như các con hẻm nhỏ
Bà được khâm liệm vào 10 giờ đêm, xác bà được đưa từ bệnh viện về khi 4 giờ chiều. Sự khâm liệm diễn ra trong yên lặng của tiếng kinh cầu siêu, không một tiếng khóc. Những cô con gái cơ cực đến dửng dưng, mấy cậu con trai không biết chữ chạy ngược xuôi xem ngày giờ. Đám tang của bà bán nước mía đầu xóm.
suốt đoạn đường xe ngựa ra tỉnh, Châu miên man nghĩ tới giây phút hò hẹn với thầy giáo Hoàng cận kề, lần đầu tiên tại một nơi không lo sợ bị ai bắt gặp. Cô nhớ tới mảnh giấy ghi mấy dòng của ông thầy giáo kẹp trong quyển tiểu thuyết “Đoạn tuyệt” của nhà văn Nhất Linh nhờ Cẩm đem về cho cô vài hôm trước mùa bãi trường: “Em tìm cách ra chợ tỉnh gặp thầy tại quán nước Phú Lợi góc đường Bá-đa-lộc trưa thứ năm tuần tới, lúc một giờ trưa. Thầy có chuyện cần nói với em.”
Nơi ánh đèn đêm hắt vào con mắt cuội
Tôi bước ra từ đại lộ không màu
Những cột điện cao lù khù như một gã tóc vàng khổng lồ
Giơ cánh tay mang lấy thế giới ra ngoài bóng tối
Một người đàn bà giành lấy đời tôi
Treo bên cửa sổ. Nỗi ám ảnh, buồn phiền,
Vật chất, ước mơ, mùi nhựa đường
Vẻ đẹp của khói, bụi và lông mèo lơ lửng . . .
“Công việc là ở đây.”
“Tôi muốn biết về công việc và mức lương.”
“Cậu chẳng phải làm gì cả và chỉ ngồi đây thôi, nghe tôi nói. Chúng ta một tháng sẽ gặp nhau. Tôi sẽ trả cậu một triệu.”
Tôi nói :
“Một tháng chỉ làm việc một lần ư?”
ngày tắt dần
trên các đỉnh đọt của sự gian trá
gương mặt phù thủy rơi xuống từng mảng vữa
người ta kịp nghe tiếng mùa xuân giãy chết
Tôi muốn đến cạnh họ, nhìn vào đôi mắt và gửi lời chào, như phép xã giao giữa những kẻ cùng chung giống loài.
Tôi thu lu trong góc bàn và nhìn họ bước qua. Những bước chân có sức nặng khác nhau nhưng lượng muộn phiền mà người ta thả vào nền đất gần như là giống nhau đến từng gam một.
Chúng mình không được phép ngủ. KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP NGỦ. Nàng dựa vào ban công và nghe tôi hát. Những sợi lông măng của nàng dựng lên, thẳng thắp, làm cả chiếc váy dài như động đậy bởi một làn sóng chông. Cái giọng tennor của tôi ngày một vút cao, lên ba trăm nghìn kilomet chạm phải mặt trăng
sắp trưa trời thơ thẩn thế nào tôi còn ngồi ngó đăm đắm
đầu ngọn cây maple trước cửa sổ ngập nắng
ý tưởng mới hậu hiện đại phát xẹt ngang đầu nắm nắm
Tổ quốc moving? Hồ sơ Vượt Nam được xem như trường hợp quốc gia khởi đầu có thể moving toàn bộ – con người và thể chế, nhà cửa và sông núi, phong tục và phong thủy, linh hồn và mồ mả, vân vân và vân vân… Cả hình chữ S khổng lồ cùng các đảo sẽ tới đây. Thống nhất đất nước, độc lập chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ. Thông cảm với một dân tộc mang trên mình 5500 năm cám cảnh ngoại xâm, Calada sẽ cho nước Vượt Nam mới an tọa tại tiểu bang Orange
họ dạy tôi
kỹ năng sống
trong bụng một con cá mập
bấy giờ là mùa hè
Tôi đang sống trong cái lò
sưởi mọi nhiệt độ ẩm thấp
đổi màu da vàng
Mọi ngày phải ăn mãi ổ bánh mì tròn
Do nhu cầu, tác phẩm đã được tái bản năm 2001, rồi thì cũng tuyệt bản, nay (2014) lại được tái bản lần 3, và lần này thì dưới mái nhà của Việt Ecology Press, cùng với một Nhà Xuất bản mang tên, nghe hơi lạ tai, là Nhà Xuất bản Giấy vụn
Những tên tuổi này (Mary McCarthy, Germaine Greer và Peter Weiss…) tuy thế mà còn thua những “tay tổ” như Bertrand Russell (Anh), Jean Paul Sartre (Pháp) và Noam Chomsky (Hoa Kỳ) . Họ đại diện phần nào cho văn minh và văn học Tây phương và tuy không hề biết đến Văn học Miền Nam nhưng đã lập một “thế giới đại đồng” để vô tình tiêu diệt nó bằng cách kêu gọi chấm dứt cuộc chiến với những tin tức một chiều rất bất lợi cho Miền Nam. Không chịu khoanh tay bất lực trước làn sóng đổ ập cả từ bên trong lẫn bên ngoài ấy, người cầm bút Miền Nam biểu dương thái độ không chỉ bằng sáng tác mà thậm chí còn bằng cả những bài tiểu luận nhận định hay phản bác về thái độ “đứng giữa” hoặc “phản chiến” cho dù các thái độ ấy có xuất xứ từ đâu, trong Nam ngoài Bắc hay vượt khỏi mũi Cà mau.
Những con đường sẽ dài tới tận đít quần của kênh rạch
Và cộ xe sẽ làm ướt sũng bắp chân của địa đàng
Và cái thằng tôi, ắt hẳn, chết sướng trong hình hài ẩn sĩ
phóng ào lên lưới
chừ xử lý cuộc đời như tai ương
hạnh phúc bằm nhỏ ôm mối buồn ti tiện
cho đến lúc tượng đài bứt hết khoen tai
Bấy giờ men rượu ba chén mới thật sự ngấm đầy huyết quản Chúc, khiến bước chân chàng chệnh choạng trên mặt đất lập lờ bóng tối. Lưng áo người con gái sáng loe loé, càng lúc càng xa. Chúc cố gắng định thần, mở lồng ngực hít lấy hương đêm rười rượi cỏ lá, sông nước quen hơi. Thính giác chàng bắt được loáng thoáng từ đám tiệc liên hoan giọng ai luyến láy điệu vọng cổ ngậm ngùi.
Bình Luận mới