Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
họ dạy tôi
kỹ năng sống
trong bụng một con cá mập
bấy giờ là mùa hè
Tôi đang sống trong cái lò
sưởi mọi nhiệt độ ẩm thấp
đổi màu da vàng
Mọi ngày phải ăn mãi ổ bánh mì tròn
Do nhu cầu, tác phẩm đã được tái bản năm 2001, rồi thì cũng tuyệt bản, nay (2014) lại được tái bản lần 3, và lần này thì dưới mái nhà của Việt Ecology Press, cùng với một Nhà Xuất bản mang tên, nghe hơi lạ tai, là Nhà Xuất bản Giấy vụn
Những tên tuổi này (Mary McCarthy, Germaine Greer và Peter Weiss…) tuy thế mà còn thua những “tay tổ” như Bertrand Russell (Anh), Jean Paul Sartre (Pháp) và Noam Chomsky (Hoa Kỳ) . Họ đại diện phần nào cho văn minh và văn học Tây phương và tuy không hề biết đến Văn học Miền Nam nhưng đã lập một “thế giới đại đồng” để vô tình tiêu diệt nó bằng cách kêu gọi chấm dứt cuộc chiến với những tin tức một chiều rất bất lợi cho Miền Nam. Không chịu khoanh tay bất lực trước làn sóng đổ ập cả từ bên trong lẫn bên ngoài ấy, người cầm bút Miền Nam biểu dương thái độ không chỉ bằng sáng tác mà thậm chí còn bằng cả những bài tiểu luận nhận định hay phản bác về thái độ “đứng giữa” hoặc “phản chiến” cho dù các thái độ ấy có xuất xứ từ đâu, trong Nam ngoài Bắc hay vượt khỏi mũi Cà mau.
Những con đường sẽ dài tới tận đít quần của kênh rạch
Và cộ xe sẽ làm ướt sũng bắp chân của địa đàng
Và cái thằng tôi, ắt hẳn, chết sướng trong hình hài ẩn sĩ
phóng ào lên lưới
chừ xử lý cuộc đời như tai ương
hạnh phúc bằm nhỏ ôm mối buồn ti tiện
cho đến lúc tượng đài bứt hết khoen tai
Bấy giờ men rượu ba chén mới thật sự ngấm đầy huyết quản Chúc, khiến bước chân chàng chệnh choạng trên mặt đất lập lờ bóng tối. Lưng áo người con gái sáng loe loé, càng lúc càng xa. Chúc cố gắng định thần, mở lồng ngực hít lấy hương đêm rười rượi cỏ lá, sông nước quen hơi. Thính giác chàng bắt được loáng thoáng từ đám tiệc liên hoan giọng ai luyến láy điệu vọng cổ ngậm ngùi.
ai ngờ màu nước trà chẳng thể tan loãng hết
vào màu thời gian
chính thời gian chừng như đã quá gắng sức
trong cuộc tỉ thí chẳng cân phân
Năm 1979 cha tôi bị bắn nát nửa người. Người ta nói rằng người Trung Quốc đã nhặt lấy đôi chân của cha tôi để ngâm rượu. Đôi khi đó cũng chỉ là những lời đồn đại. Nhưng tôi biết rằng người Trung Quốc ăn thịt người không phải là điều bá láp.
Mẹ lại chuẩn bị cho ngày giỗ của cha. Bà đang rót máu vào phích.
Những bản nhạc được cài đặt tùy chỉnh
bạn có thể chọn
Cười, khóc, nhẹ nhàng, sâu lắng hay oán hận
Che đậy hay phô bày
vào google gõ tên ca khúc
vừa nhìn hai chữ dịu dàng
rút mã tấu x
tôi xả một nhát
Các cuộc thảo luận của họ rất hàn lâm. Robbie không thể có ngôn ngữ trẻ con vì nó chưa bao giờ được nghe qua. Họ không trò chuyện; đúng ra họ để cho một hạt tư tưởng tự đâm chồi nẩy lộc rồi kinh ngạc quan sát những nhánh cành tự chúng đâm vươn. Họ sửng sốt trước trái cây kỳ lạ đậu ra từ câu chuyện của họ vì họ nào có điều khiển tư duy, cũng chẳng bắc giàn cho nó leo hay tỉa tót nó theo cái kiểu người ta thường làm.
Buổi chiều đáng để mua dâm
Bão về không kịp giữa tâm sự tàn
Bức tường man rợ khóc than
Cầm tay em nói một hàng chữ nghiêng
khi người bạc tóc bắt đầu chết đuối
sóng không thể nào bắt kịp
sự già nua
Dù muốn quan niệm một tiểu thuyết như thế nào, tiểu thuyết bao giờ cũng là một công phu trình bày, sắp đặt. Tiểu thuyết là một món ăn do tài khéo của đầu bếp. Tiểu thuyết là một đóng góp thành hình của nhiều yếu tố, nhiều thành phần và nhiều công khó. Truyện ngắn, trái lại, và nhất là theo quan niệm truyện ngắn bây giờ, con cá không có cần có đâu có đuôi, là những tảng thịt tươi rói, đỏ hòn, vừa lóc trên lưng con trâu ra.
Nói như vậy không phải muốn bảo rằng những truyện ngắn hay là những cơ may (cắt được món thịt ngon) tình cờ phóng bút mà có.
Gương mặt ba hắn rất điềm nhiên, ba hắn bảo: “chỉ tại ba sơ ý, ba đã chặt ngón tay trỏ của bàn tay trái, sự sơ ý như thể thói quen, ba hắn sợ cái bóp cò súng từ khi thấy người ta bắn nhau, máu me dầm đìa, và cảnh người ta đưa chú S (hàng xóm) về nhà với thi thể không còn nguyên vẹn. Lẽ ra tay trái ba hắn phải cầm cái rựa để chặt ngón tay phải, ba hắn đã chặt trong vô thức của nỗi sợ hãi.
tôi đi tìm một lần cuối
một ánh sao rơi
đóm lửa của tàn thuốc
cũng rơi vèo trong vũng nước
Khuê mở rộng tấm giấy trên mặt bàn. Đúng tuồng chữ của trò Phước. Đó là một bức thư, thư gởi cho Khuê.
“Thưa Thày, em tới trường đặng kiếm Thày nhưng Thày đi khỏi. Em lén viết thư này, coi xong Thày đốt đi. Nguy hiểm lắm, Thày nên bỏ trường mà đi. Đêm qua anh Hai em có về nhà. Nghe như mấy ổng tính giết Thày đó. Thày phải đi đi. Nội em la quá xá, sáng nay anh Hai em lại đi rồi. Nhưng em lo cho Thày quá.”
Những hàng chữ viết vội, lem nhem từng cục mực, tỏ lộ sự tha thiết của đứa trẻ đối với thày giáo.
Phòng thí nghiệm của lịch sử, của hoàn cảnh xã hội đã phù hợp trong ba người đủ thứ “chất hóa học” từ xa tới, từ đất nước mọc lên, từ quá khứ còn vang lại tạo nên sử tính cá nhân, từ hiện tại mất thăng bằng và từ tương lai mù mù mịt mịt… Những “chất hóa học” này phong phú và thiếu thứ tự: một chất tân quốc gia (néo-nationalisme), một chất tân tả (nouvelle gauche), một chất chống đối (homme révolté) theo danh từ của Albert Camus, một chất hiện sinh (existentialisme)… giao động trên cặn bã của chất Gide và Valéry… đã nhạt rồi, và thường khi xung đột với những thứ “hồng huyết cầu” văn hóa Nho Phật Lão của dòng máu cha ông truyền lại
bắt chước điệu bộ lucy bò trở lui
khá nặng nề tôi gầm mặt
thè lưỡi liếm đĩa sữa tươi
thị lộ vẻ chừng không hiểu chỉ chỉ
Em lững thững về cùng lời tóc trối trăn
cái chết của ánh sáng tẩm liệm những vụn vặt ban ngày
thành thật nhất là tiếng kêu la của đồng hồ và tiếng nỉ non từ trong tâm thức
Với người nhà văn đã lựa chọn từ bảy năm một thế sống tịch mịch, cách khuất lưu hết mọi đời sống, nhà văn Việt Nam lưu vong, từ chối mọi tiếp xúc tạp nhạp với đời, đi hẳn vào một thế giới bên trong, tự vây hãm trong một lưu đầy imn lặng.
Hình ảnh đời sống của Mặc Đỗ bây giờ là thế. Một mặt phẳng không tiếng. Một đáy giếng thăm thẳm. Một cánh cửa đóng kín. Một quy ẩn sớm chiều. Một tịnh thất hoàn toàn. Ở cái địa chỉ văn chương Blue Ridge, người chủ nhân khoanh tay nhìn ra thế giới mù sương, đã rút lên cây cầu treo, từ lâu không xuống nữa.
Chỉ còn ba hôm nữa là tới ngày tập kết. Anh Hai thủ trưởng cho phép tổ chức một bữa tiệc từ giã mà anh đặt cho cái tên nghe lạ tai: Đêm liên hoan. Sẽ có đốt lửa ngoài trời, ăn uống rậm đám và trình diễn văn nghệ tự nguyện. Đây cũng là cơ hội để các đồng chí chia tay với thân nhân, bè bạn. Trước đó vài tháng, nhiều buổi đám cưới tập thể được tổ chức gấp gáp như thể chạy tang. Bản thân Chúc cũng được anh Hai ngỏ ý cáp đôi với cô nầy cô kia, nhưng chàng khéo léo thối thoát.
Bình Luận mới