Bài đã đăng của Lê Vũ Trường Giang
Không ai được phép ngủ
Chúng mình không được phép ngủ. KHÔNG AI ĐƯỢC PHÉP NGỦ. Nàng dựa vào ban công và nghe tôi hát. Những sợi lông măng của nàng dựng lên, thẳng thắp, làm cả chiếc váy dài như động đậy bởi một làn sóng chông. Cái giọng tennor của tôi ngày một vút cao, lên ba trăm nghìn kilomet chạm phải mặt trăng

Bình Luận mới