Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Họ liên tục đào và rạch nát cơ thể để nhìn. Họ đào như thể có một kênh, một con sông trong người. Họ lén lút chạy ra khỏi phòng họp và rạch một đường trên bắp tay rồi trở lại công việc. Họ trốn chồng trốn vợ vào toilet để chấm mút trên vết lở đó. Họ lẩn vào góc khuất mọi lúc mọi nơi khi lên cơn thèm rọc da rồi thư thái hoà nhập đám đông.
Nhiều người viết theo thể hiện thực huyền ảo như một cách theo mốt thì tôi thấy đúng (giờ đây, nhà văn đang gây ảnh hưởng cho nhiều người là Haruki Murakami – với rất nhiều tác phẩm được dịch ra tiếng Việt).
Có thể, thủ pháp hiện thực huyền ảo đang được nhiều người viết ở Việt Nam lao vào, vì họ muốn né tránh hiện thực – điều mà Alice Munro đi tới cùng. Có cả thái độ e sợ kiểm duyệt. Có cả thái độ né tránh bộc lộ bản thân.
cũng lận chai dầu nhị
thiên đường vô túi áo
của con bảo khi mô
mệt trong người nhớ hít
vài hơi sẽ khỏe liền
Nhảy qua một giấc mộng:
Nhảy qua một bầu trời
Giấc mộng thì nửa vời
Bầu trời thì lộn ngược
Alice Munro tổng kết tất cả như sau: Tôi không chắc lúc nào tôi cũng biết định nghĩa của “nữ quyền”. Lúc đầu tôi hay nói, dĩ nhiên tôi theo chủ nghĩa nữ quyền. Nhưng nếu điều ấy có nghĩa là tôi theo một lý thuyết nữ quyền, hoặc biết về lý thuyết ấy, thì tôi không phải. Tôi nghĩ tôi theo chủ nghĩa nữ quyển theo nghĩa tôi nghĩ trải nghiệm của phụ nữ là quan trọng. Đấy mới thực là căn bản của nữ quyền.
Sáng tinh mơ, M’dam Kathy vào phòng tôi, bảo Freetown yêu cầu bọn ex-pat y sĩ không biên giới chúng tôi triệt thoái. Phải đi ngay, nếu không phi trường Kenema có thể bị chiếm nội nhật ngày hôm nay. Rên hừ hừ, tôi hỏi «…còn bệnh nhân?” M’dam Kathy lạnh lùng « Để cho Trời định!»
Cái chớp mắt cuối cùng bị mê hoặc trong cuộc tìm kiếm
nơi đám mây đang hồi tĩnh toạ
những ngón chân tràn lên khuôn mặt hàng cây u tối
mở dần ra sự câm lặng của mùa Hè
Tôi ngồi đây bên biển nghe tình reo gió réo
Trưa thẫm sóng xanh
đẩy hết mong manh vào mắt tôi hai lần khúc xạ
Xòe bung bàn tay cho những ngón sầu đua nhau đội nắng
Fiona vẫn luôn ghi chép đủ mọi thứ …. Những mẩu giấy nhắc việc mới đây lại khác hẳn. Dán đầy trên ngăn kéo bếp – “dao, kéo, khăn lau chén bát.” Chẳng nhẽ Fiona không thể mở ngăn kéo xem có những gì bên trong ư?
Nhìn cặp mông trắng nhợt nhạt đang hớ hênh của shayla tôi khẽ khàng đặt môi mình lên thì giật nẩy người cặp mông shayla nóng như thể bị lửa nung tôi cho tay kéo mép váy đậy cặp mông lại tôi cứ nửa tin nửa ngờ shayla đang chết thật
Đông cứng và tan rữa. Hai trạng thái cùng lúc diễn ra và hắn cảm nhận một hậu quả, acid ứa ra đầy dạ dày và trào ngược thực quản. Đông cứng toàn thân và linh hồn. Tan rữa cũng toàn thân và linh hồn. Hắn không biết phải làm gì. Thằng kia, mày làm gì tao? Thằng kia bảo, tao bắt mày. Thằng kia không phải chỉ có một đứa. Bọn chúng lúc nào cũng đông.
Mọi ranh giới đều không có thật (có vô số thí dụ để khẳng định điều này). Có lẽ vì thế chính tôi đã từng gọi những tập truyện ngắn của mình là tiểu thuyết. Tất nhiên cũng có lý do của nó. Một cách viết. Một bối cảnh. Đôi khi là một giai đoạn mà nó có những yếu tố chung. Một tiểu thuyết với những module khác nhau. Một kiểu chơi xếp hình.
tất cả những gì ngoài căn phỏng chúng ta
như chừng không có thật
cho đến ngày căn bệnh sởi rơi vào con cháu chúng ta
chiếc dùi cui đánh thẳng vào mặt chúng ta
the hours to stay back and look out the empty window:
out on the blue water, where i am, day and night adrift
Truyện ngắn ngày nay đang thay đổi. Ví dụ ngày xưa truyện thường nhấn mạnh vào cốt truyện, lối kể đơn tuyến, mạch lạc, có gỡ nút, vào sự phát triển tính cách của một nhân vật. Ngày nay truyện ngắn chú ý nhiều hơn đối với các xúc cảm trữ tình, các giây phút bộc lộ, các tia chớp. Như vậy truyện ngắn ngày càng gần với thơ.
Trong khi tiểu thuyết lấy sự vận động của nhân vật, sự phát triển của họ làm giềng mối chính, thì truyện ngắn chọn cách tiếp cận khác. Nếu tiểu thuyết tựa vào thời gian thì truyện ngắn phải tựa vào không gian.
Nhiều định nghĩa thường xuyên biến dạng.
Cái bóng của anh không thể ngồi yên lặng.
Sau khi tan vào những gì xa lạ
anh thấy gương mặt mình trên vách tường câm.
vút cong tia hồng ngoại khi cái nhìn chớp mắt
mùa lá xanh âm bản để được tưởng niệm
những đôi cánh non tơ tượng hình khát vọng
hạt cỏ dại nảy mầm nứt vỡ nguyên tố bóng đêm
Tại sao bà chọn những câu chuyện ảm đạm (và lối văn ảm đạm) như thế để viết, dĩ nhiên tôi không biết. Không thấy câu hỏi này trong những bài phỏng vấn và viết về bà (người ta thường bận rộn khen sự khôi hài của bà và những cái hay khác nhau của những câu chuyện của bà hơn.)
Hai tuần gặt lúa chầm chậm trôi qua. Nắng cuối năm xối dịu nhiễu lên chòm so đũa đơm bông trắng. Những buổi tan trường về, tới giờ cơm trưa cơm chiều, Cẩm không khỏi nhớn nhác tưởng nhớ dáng điệu chị Năm Quắn tới lui bưng dọn cơm nước, mời ăn mời uống…
Hắn đánh đu với cuộc đời một ngày
Hắn đánh đu với cuộc đời một tháng
Hắn đánh đu với cuộc đời một năm
Rồi hắn
Đánh đu với tương lai
Với tôi. chúng không hề báo trước
bất kì điều gì. chuyện (chữ) chúng
đến với tôi hay không? sớm. muộn!
hoàn toàn tùy thuộc vào việc bận
Mặt khác truyện ngắn luôn hấp dẫn và dễ theo hơn so với các tiểu thuyết dài hơi. Còn việc đối chiếu so sánh thì rất khó vì mỗi thể loại đều có lợi thế riêng. Truyện ngắn là hạt giống của truyện dài, còn truyện dài là sự cất cánh của truyện ngắn.
“Ai cũng cần một mái nhà.” Anh nói lớn. Quá nhiều người đã ngán ngẩm khi anh nói mãi một câu như vậy. Họ coi anh đã yêu gia đình mình tới mức lẩm cẩm. Và anh thì vẫn tiếp tục nói mỗi khi cao hứng. Đây không còn là những câu nói cửa miệng đơn thuần nữa, đấy như một đức tin của một con chiên mộ đạo.
Mây gió thời gian rộn ràng lượn vờn về quá khứ, từ năm 1969, mới 17 tuổi, thơ Nguyễn Lương Vỵ đã có mặt trên các tạp chí Văn, Khởi Hành rồi tiếp tục đăng ở các tập san Thời Tập, Văn Chương những năm sau đó. Ngay từ lúc xuất hiện…
họ đặt lại đúng vị trí những chiếc ghế chẳng biết nói tiếng người
các con vụ đang quay tít dưới chân cô bé thắt bím nơ vàng các
Người bước lên con đường nói mớ cùng hàng cây
luyên thuyên kể hàng ngàn lời đau đớn
có vạt tóc bò đi trên mặt đất xõa tung
hồi tưởng lại một lời hứa len lỏi trong ngách đêm đã khép
Bình Luận mới