Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Những bóng ngày ẩn dật trôi về
giữa căn phòng giấc mơ đã di tản
từng ngón tay trôi qua màu nâu của tĩnh vật
nhiều lời hứa nôn nao lặng im
Truyện chớp sau đây của Terry Tilton nằm trong những truyện ngắn đoạt giải của tuyển tập Những Truyện Ngắn Nhất Thế Giới do Steve Moss phụ trách tuyển chọn và biên tập. Ngoài bìa, …
lấy lại sự cân bằng dẫu
có cởi truồng hay mặc áo
quần hoàn toàn không do hồ
nghi nơi cuộc đời thời cuộc
Nghệ thuật thay vì là một vật làm ra bởi một người lại là một quá trình khởi động bởi một nhóm người. Bất cứ điều gì một người nói ra đều trở về như một lỗi lầm. Ghi lại các sự kiện hay con số là vô dụng. Nếu nó là một ý tưởng hay, nó mang lại một thay đổi vĩnh viễn.
nhà thơ phải nắm bắt, xuyên suốt, rung cảm được “thơ” của đất viết lên trời. Tức là cái thẩm mỹ của tạo hóa, cái đẹp cái hay đã sẵn có trong vũ trụ. tất cả những dữ liệu đó được tiêu hóa trong tâm hồn, hoà nhập với bản chất đặc thù của mỗi người, để trở thành một năng lực sẵn sàng sáng tác. Và đúng một lúc nào đó, dùng năng lực này để ghi lại sư trống không.
Ghi lại sự trống không trở thành điều bí mật của thi ca.
Cái chuồng inh ỏi tiếng bò
Mơ hồ tiếng nhai phẳng lặng
Vào những hoàng hôn
Bứt rứt
Một buổi sáng chúng tôi thức giấc và nhận ra rằng biên giới không còn nữa – chúng tôi đã bị sát nhập vào mẫu quốc. Dĩ nhiên không ai nói thẳng với chúng tôi bởi vì chúng tôi sống trong hoang dã, nhưng một người thợ đi nhặt củi và những cành cây rụng nói cho chúng tôi biết lính tráng đã tràn ngập thị trấn và chiếm đóng cái khách sạn duy nhất.
đàn ông đàn bà
một cặp
suốt phim không thấy mặt
cũng chẳng chuyện trò
Mày chui ra khỏi xe. Trong xe mày chỉ có mày, trong xe kia có ba đứa nhỏ cỡ mười mấy, lái chiếc Camaro lớn tuổi hơn tụi nó và còn mới. Tai nạn là lỗi của mày, và mày bước tới để nói vậy với tụi nó.
Đi bộ tới cái xe mà mày đã phá hoại, mày chợt nghĩ…
các thứ đều đông đá một cách huyễn hoặc
kể cả niềm tin
mặt trời nằm xa tầm tay với
và con người tự sưởi ấm bằng thân nhiệt
Tôi sửng sốt chứng kiến cảnh thằng con trai như bị đồng nhập, hai mắt khép rãnh đờ đẫn, gương mặt thoắt chợt biến dạng. Chiếc mặt nạ lúc người lúc ma phù phép luân phiên tháo gắn. Con sâu róm ngâng ngấc phát tướng theo lệnh Nhẵn. Nửa phần teo tóp của Nhẵn đỏ sần…
gã tiều phu mang chiếc rìu cũ kĩ
làm mới lại cánh rừng
tháng giêng cưỡi trên ngọn sóng
lũ cá rủ nhau trò chơi bầy đàn
Đơn âm trắng từ cổ họng bầy chim sẻ
miêu tả về một bí ẩn, đang lấp lánh trong vết cào lên cánh cửa
bất chấp mọi khuynh hướng của thời tiết
những nụ mầm trương lên từ bóng tối
Và để kết luận, người đàn ông trung tuần này quả quyết về nguyên nhân tối hậu của nạn ly dị, “Tại ở Việt Nam đàn ông đánh vợ nên mới không ly dị. Ở đây không dám đánh, nó ly dị đầy ra. Bực chịu không nổi!” Nếu có ai hoạt động trong lãnh vực chống bạo hành trong gia đình, chắc sẽ xin mời ông ấy đi…
từ cái gốc miền
tháp chuông từ chức
sơn phết bưng biền
phố đèn hoa ngục
mùa nhặt lên lố bịch
bỏ vào ly cà phê sữa
cầm cái muỗng khuấy ngon lành
dăm viên đá đục ngầu hàng ký ức khuyến mãi
Tôi dọn vào ngôi nhà có một phòng ngủ, hình như không phải vậy. Tôi cần nói cho rõ hơn một chút: đó là căn hộ một phòng, những người trẻ sau này họ gọi là Studio hay một cái Suite. Nghĩa là chỉ có một gian phòng nhỏ duy nhất cho tất cả sinh hoạt của một người trú ngụ. Từ ăn, ngủ, giải trí, vệ sinh, linh tinh. Tất cả chỉ có một phòng cho tôi xoay sở.
Những cô gái Việt Nam ngày xưa tôi bé
Đôi khi cũng có
Những lọn tóc đen bới đuôi gà bung xòe
Picasso còn té ngửa huống gì là tôi
Mưa xuân rơi điệp khúc ru dỗ
anh bước ra từ nỗi nhớ quá đỗi huyền hồ
như gói ghém bởi sương lam sương tím
vừa quen vừa lạ lẫm
chiếc iphone 5s
đã chịu qua nhiều cuộc
thử nghiệm bên trong ruột
của nó các sự kiện
Hảo không thể tưởng tượng một ngày tết không có bình hoa lay-ơn ngoài phòng khách, và mùi hoa huệ lẫn với mùi nhang. Ngày tết đẫm mùi hoa huệ, trở nên yên ả, lười lĩnh, và Hảo thấy mình trong sự mâu thuẫn quen thuộc: thanh thản hơn và bối rối hơn.
trong một góc biển thật hoang vu tôi gặp chàng, chàng như cây thông non mọc xuyên qua biển, đâm sâu vào cát và chảy máu trong rừng. chàng băng bó vết thương bằng nước dừa trên đảo và hàm răng trắng trên khuôn mặt thổ dân đen.
Bình Luận mới