Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
Tôi là một tấm bia và tôi rất lớn. Tôi được đặt trên núi cao, nơi có thể nhìn bao quát trời mây sông nước. Chân tôi cắm rất sâu xuống đất. Con người đã khắc lên tôi những nguyên tắc và họ thì tuân theo đúng những gì khắc trên đó. Những con chữ cổ kính đó rất thiêng và chẳng ai dám trái.
Tôi đi qua không để lại gì
– đi trong hư không . . .
Tôi đã đi qua thời gian mênh mông
Tôi đã đi qua đời anh vô vọng
Không nhớ, đó là đêm nào.
Đi ngang qua một đống sọ người, trắng trẻo như ngà voi châu Phi, chẳng còn tí thịt và tóc, tôi sững sờ, lạnh từ tế bào non tơ đến những tế bào đang bị đào thải.
Trong số người lưu lạc nơi đất khách, có những người tuy không tự nguyện lưu vong nhưng ở trong thế không quay trở về được, cũng có những người bị người Thanh đánh lừa vời qua rồi cưỡng bách bắt ở lại, tiêu biểu là bọn Lê Quýnh.
em biết rõ
(nhưng cứ hay giả vờ) rằng
do thời gian lao vụt qua
hay do thế giới. của những hạt bụi nhỏ
Những người đàn bà múc nước
Múc nguyên khuôn mặt mình
Tôi không hiểu vì sao sóng lại treo ngược
Chiếc gàu sòng Bắc Đẩu trân trân nhìn xuống lặng thinh
crazy glue dán vào sao bịt miệng
tung tóe nhạc hiệu mùa giao hưởng
không. cái rét vẫn từ triệu triệu năm
con người chưa đủ thú lông
vẫn còn ở lỗ
ngư ông thả lời chúc lên trời
bỏ mặc đàn cá quẫy tung trong lưới
sóng gầm gừ
nắng tháng ba gắt gỏng ở trên cao
loài hải âu cất tiếng hát về một bài ca viết dở
“I think it’s important that these stories are told, it’s important that these stories are passed on. Because I think it’s so important to keep our history and we record it for the next generation and the next generation. I’ll pass these stories to my children. These stories make us who we are.”
Đến cuối bữa ăn, thì luôn luôn những câu chuyện này cứ tiếp tục tuôn ra. “Nhớ hôn, lần đó mình đi trên ghe, mà bị chết máy. Rồi mình mất một cái chân vịt, và Cậu Sáu phải nhảy xuống để thay. May mà tôi mang theo một cái chân vịt nữa, thấy hôn! Mẹ nói tôi đừng có mang thêm chân vịt…
Trong vương quốc thơ
người trò chuyện bằng thơ
làm chính trị bằng thơ
buôn bán bằng thơ
tất cả sinh hoạt đều bằng thơ
Là người làm thơ chuyên
nghiệp hễ mỗi lần có
ý định làm thơ tình
thì lập tức tôi cứ
Anh Thoại cười nhạo báng, bảo tướng tá thư sinh như chú làm sao chịu nổi công việc nhọc nhằn đó. Ấy là chưa kể những lúc bị mấy thằng cai Tây hà hiếp. Chúng nó thấy chú mày trắng trẻo được trai, thế nào cũng bắt về làm gạc-sông…
Cơn ho mỏi mệt của thời gian về quanh cửa
khi tháng Ba bắt đầu ăn từng lộc non trổ hồi hộp giữa giấc mơ thời tiết
câu chuyện em kể nở e ngại trên một đại dương bóng tối
Chẳng rõ bất cẩn hay vì cớ gì mà bố tôi đã làm nứt tường nhà. Thật ra đó cũng chỉ là một vết nứt vài centimet. Vết nứt chẳng lớn gì nhưng khá sâu. Điều đáng nói là vết nứt này lại nằm trong căn phòng trang trọng nhất ngôi nhà. Ghế tạc hình tứ linh, bình gốm cổ…
tôi rất muốn đấm vào mặt kính
dĩ nhiên là không dám
bàn tay tôi đưa lên nửa chừng
rồi đấm vào mặt mình
Tôi được bươi ra và thổi lên
từ đống tro tàn của một cuộc sống nhạt
bên chàng tôi sáng rực và nồng nàn
quanh chàng tôi hồn nhiên say đắm
Ông cẩn thận nghiên cứu hình dáng và chuyển động của chúng kể các bóng rọi, bóng nghiêng, nét uốn lượn, quằn quại, rợn sóng. Ông để ý quan sát và tạo hình chúng như chính ông là hoa Diên Vĩ vậy.
Em ơi
Từ nay trong đầu em đâu còn biên giới
Như tổ tiên xưa phơi phới giữa đất giời
Như bầy người vượn chưa hề biết mình là những kẻ loạn luân
lúc tìm kiếm quả tình
đôi khi nghe ra nhiều
truyện sự thể mặc dù
đã được báo trước rằng
người đàn bà bóng đêm ngồi uống ly rượu mặt trời
lắc xoay càn khôn lặng cười khoái trá
này những con người cứ hành hạ nhau thỏa thích
mà không biết thời gian quá ngắn cho những yêu thương
Bình Luận mới