Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Để tôi cảm thấy thoải mái, Mai Liên đã yêu cầu bà chủ nhà gọi điện thoại đích thân mời chúng tôi. Nhưng trái đất thật là nhỏ, chồng tôi khám phá ra ông chủ nhà là bạn học trung học cũ ba mươi năm trước, về sau học y, và hiện tại hành nghề tại tỉnh này.
Tôi không chịu nổi cảm giác định-mệnh-an-bài
Càng không chịu đựng nổi trạng thái bị-thao-túng
cuốn xiết tôi trôi dạt khỏi mình
Dưới ổ bụng của con cá vàng một căn phòng di mộng
bóng người trôi chột dạ thanh âm
tiếng cười lơ đãng của những cây vạn tuế
bọn tôi lầm lũi đi
gù lưng thồ cơm áo
để tránh gió bão
vài người phải rẽ ngõ khác
Căn phòng này chỗ tôi
Ra vào nằm ngồi nghỉ
Ngơi thức ngủ đụ ỉa
Ăn chơi giỡn giả ngây
Đúng ra không cần bảo đây là một chuyện gần như thật, được viết từ những giấc tôi vừa mơ. Và tôi rất ghét các loại chuyện mơ được kể theo kiểu giấu đầu hở đuôi. Tôi là tôi cho hở ngay từ đầu.
… Tôi đến Khoa Phá Thai của bệnh viện đó.
“Nào ai thầy ai?” ta lên giọng . . .
Cạo sạch – không sơ sót một cọng!
In the end there is no end,
Every follicle unrepentant.
Thực tế, những biến chuyển trong cách giải thích chính sách của nhà Thanh mới chính là nguyên nhân khiến nhóm nhà Lê bị tống giam hay đày đi Tân Cương, Nhiệt Hà. Bám víu sau cùng của họ là gặp vua Lê để cùng nhau mưu đồ khôi phục thì cũng tan ra mây khói…
cơn bão vẫn quét ngang
những mảng hồn tan hoang trần trụi
nhằm nhò gì sóng gió dập vùi
chúng ta đã từng ở đây
chỉ một phần đời oan hồn
đậu lại ngoài tường rêu ngôi đền
cũng đã đến giờ
em cứ thử gieo đi
Ta quên rằng yêu không chỉ là ngoảnh mặt
nhìn nụ hồng cười nắng hắt say mê.
Yêu chính là chập chờn sóng bể
ngụp đêm sâu lặn thăm thẳm không đáy bờ.
Những nụ hoa màu đỏ quay về phía bản thảo của tờ tuyên cáo
lúc cơn mơ hội ngộ đã lầm lạc môi hôn của gió chướng
giọng nói mọng nước của rễ cây bắt đầu một dự định cho mùa màng
Mọi chuyện xảy ra nhặm lẹ như lật bàn tay. Mới hôm qua bà nội còn lần dò xuống nhà sau, tới chỗ ngồi quen thuộc bổ cau têm trầu, bông lơn không đầu đuôi chuyện quá khứ vị lai. Vậy mà giờ đây bà nằm đó, thi thể lạnh ngắt.
nàng mang theo vó câu kan-tha-ka, đôi cánh pegasus
nàng lấy đi chiếc bờm biếc tử vong sau cơn đau khải thị
nàng mượn godiva thân thể . . .
rồi nàng ghé chiếc lưỡi bén nóng bỏng hôn hắn, nhào nặn và hợp nhất cùng hắn
Tiếng hót thống thiết của chim chưa đủ sức để đánh thức cánh rừng
đám lá ban ngày vẫn xào xạc vô thức
và đêm về với những âm thanh gặm nhấm
Nhân chuyến bay ngang qua Nhật, gặp mùa hoa anh đào, tôi ghé vào Tokyo chơi một ngày. Trong quán ăn sushi thắp đèn lồng, tôi làm quen với một người bạn Nhật. Anh là …
họ cúi xuống những trang giấy
chỉ ngón tay trên những bản đồ hành quân chằng chịt
phẩy bên này quệt bên kia
có thể đếm được số người chết số người sống
Tôi là một tấm bia và tôi rất lớn. Tôi được đặt trên núi cao, nơi có thể nhìn bao quát trời mây sông nước. Chân tôi cắm rất sâu xuống đất. Con người đã khắc lên tôi những nguyên tắc và họ thì tuân theo đúng những gì khắc trên đó. Những con chữ cổ kính đó rất thiêng và chẳng ai dám trái.
Tôi đi qua không để lại gì
– đi trong hư không . . .
Tôi đã đi qua thời gian mênh mông
Tôi đã đi qua đời anh vô vọng
Không nhớ, đó là đêm nào.
Đi ngang qua một đống sọ người, trắng trẻo như ngà voi châu Phi, chẳng còn tí thịt và tóc, tôi sững sờ, lạnh từ tế bào non tơ đến những tế bào đang bị đào thải.
Trong số người lưu lạc nơi đất khách, có những người tuy không tự nguyện lưu vong nhưng ở trong thế không quay trở về được, cũng có những người bị người Thanh đánh lừa vời qua rồi cưỡng bách bắt ở lại, tiêu biểu là bọn Lê Quýnh.
em biết rõ
(nhưng cứ hay giả vờ) rằng
do thời gian lao vụt qua
hay do thế giới. của những hạt bụi nhỏ
Những người đàn bà múc nước
Múc nguyên khuôn mặt mình
Tôi không hiểu vì sao sóng lại treo ngược
Chiếc gàu sòng Bắc Đẩu trân trân nhìn xuống lặng thinh
Bình Luận mới