Bài đã đăng của Vũ Anh Vũ
mây trắng phương đông
tôi biết trong trí nhớ lởm chởm của núi
ý nghĩ về ngày tàn sau cùng đã va vào lửa
người cha canh tác trên mái đầu nguyên thủy
như cánh buồm chờ thủy triều hờn căm dâng lên
những đứa con nhân mã dựng máu cuốn tan ảo ảnh
những đứa con tiên cá kích thích cơn khát bất tận
Những giấc mơ vàng của tôi
trong lãnh thổ những vinh quang không dán nhãn bảo hành, lá cờ đào cãi lại mùa thu. người thầy đầu độc bầu trời bằng thời gian và bề dày kinh nghiệm viết. đường biên giới là chiếc khung giam nhốt bức tranh tuổi thanh xuân
im lặng
trong lặng im đen tối của tôi
em là tiếng nói ngoại lai loan báo thời tiết bên ngoài chuồng trại
là nhà bất đồng tự họa riêng con đường và lên những kế hoạch đi xa
cửa hàng lưu niệm
để thiếp đi, hắn phải nuốt viên thần dược bào chế từ tội ác hoàn hảo
gió ngừng thổi trên ngọn sóng sơn màu đỏ rực
tương lai còn quá xa
chứng hoang tưởng thì gần
bữa ăn cuối
cơn gió sớm nay bắt đầu từ lời đồn bị giam nhốt
đóa hoa tay đơm máu giả danh rạng đông
khoác áo blouse lẻn vào lý lịch một người nổi tiếng
trở lại lịch sử, thù tạc với vài vận may đang nở rộ độc quyền
Ngựa
nàng mang theo vó câu kan-tha-ka, đôi cánh pegasus
nàng lấy đi chiếc bờm biếc tử vong sau cơn đau khải thị
nàng mượn godiva thân thể . . .
rồi nàng ghé chiếc lưỡi bén nóng bỏng hôn hắn, nhào nặn và hợp nhất cùng hắn

Bình Luận mới