nàng mang theo vó câu kan-tha-ka, đôi cánh pegasus
nàng lấy đi chiếc bờm biếc tử vong sau cơn đau khải thị
nàng mượn godiva thân thể . . .
rồi nàng ghé chiếc lưỡi bén nóng bỏng hôn hắn, nhào nặn và hợp nhất cùng hắn
– đi thôi! nơi cơn gió mùa xuân vẫn còn ủ nắng
anh là giống ngựa đực cuối cùng
là hỏa tâm của đám cháy
đàn chim tương lai bay qua khu rừng lưu giữ sự lặng im trở lại trên tường thành sơn máu, mang đến những mây đậu xuống vực sâu mắt ngựa
hắn đánh hơi thấy sự đồng lõa từ hương mồ hôi quánh đặc ướp mùi trinh khiết. như một tu sĩ bước qua kinh sách, hắn đâm thủng bóng tối bằng cách xé vụn bộ da thô nháp tàng trữ vết thương thù, từ váng sữa ấm nóng sớm nay chảy ra từ ngực nàng, hắn thấy xương thịt mình đang kéo da non và những hồng cầu tái sinh trong nội thể
– hãy giận dữ, hãy quất roi, hãy đóng dấu huy hiệu mới lên lưng con vật cưỡi này bằng hai đầu vú nảy nở của em
nếu ngày mai anh quỵ ngã, chỉ một lần thôi . . . !
không trao nộp cho đêm tuổi trẻ cùng tự do
nhưng hiến tận máu tươi để trời xanh làm lại
đồng hồ hẹn đúng thời khắc đổ nhịp, giấc mộng thầm kín trôi về hướng [12] giờ, nơi dấu vết cỏ lõa lồ hồi sinh nhau, đứng thẳng như những động từ tìm được bạn tình mùa giao phối. hắn bỏ vào bầu trời không có khung treo một hình thể ngựa và ngựa dẫn vào quá khứ đôi bánh xe ồn ào những kết luận. khi nàng trút bỏ hoàn toàn lo âu, là lúc cúc áo nịt rơi ra chiếc cân vàng mang ném chính mình lên một điều ước:
– ban cho chúng ta cuộc đời khác, hát ca những người yêu thất bại đang làm rộng lối ra bằng ý nghĩ
như thế anh là ánh sáng duy nhất kiên trì qua mùa gieo hạt thương đau, là nhân chứng, người đưa tin chạy bằng kinh nghiệm ngựa, đang vỗ nhịp lên mặt-trống-da-người . . .
tháng giêng ân cần leo qua ngôi nhà rỗng, cửa sổ phóng thích cơn gió lấp lánh trong lòng tay nàng, mùa xuân mọng cứng thắp lửa trên hành lang có hàng rào kẽm
– cứ để củi khô trở thành than tro
rửa sạch chiếc máng thiếc này, đặt lên một vài trái đậu!
.
Đọc là biết ngay cao thủ xuất hiện thật rồi!