Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Một buổi sáng chúng tôi thức giấc và nhận ra rằng biên giới không còn nữa – chúng tôi đã bị sát nhập vào mẫu quốc. Dĩ nhiên không ai nói thẳng với chúng tôi bởi vì chúng tôi sống trong hoang dã, nhưng một người thợ đi nhặt củi và những cành cây rụng nói cho chúng tôi biết lính tráng đã tràn ngập thị trấn và chiếm đóng cái khách sạn duy nhất.
đàn ông đàn bà
một cặp
suốt phim không thấy mặt
cũng chẳng chuyện trò
Mày chui ra khỏi xe. Trong xe mày chỉ có mày, trong xe kia có ba đứa nhỏ cỡ mười mấy, lái chiếc Camaro lớn tuổi hơn tụi nó và còn mới. Tai nạn là lỗi của mày, và mày bước tới để nói vậy với tụi nó.
Đi bộ tới cái xe mà mày đã phá hoại, mày chợt nghĩ…
các thứ đều đông đá một cách huyễn hoặc
kể cả niềm tin
mặt trời nằm xa tầm tay với
và con người tự sưởi ấm bằng thân nhiệt
Tôi sửng sốt chứng kiến cảnh thằng con trai như bị đồng nhập, hai mắt khép rãnh đờ đẫn, gương mặt thoắt chợt biến dạng. Chiếc mặt nạ lúc người lúc ma phù phép luân phiên tháo gắn. Con sâu róm ngâng ngấc phát tướng theo lệnh Nhẵn. Nửa phần teo tóp của Nhẵn đỏ sần…
gã tiều phu mang chiếc rìu cũ kĩ
làm mới lại cánh rừng
tháng giêng cưỡi trên ngọn sóng
lũ cá rủ nhau trò chơi bầy đàn
Đơn âm trắng từ cổ họng bầy chim sẻ
miêu tả về một bí ẩn, đang lấp lánh trong vết cào lên cánh cửa
bất chấp mọi khuynh hướng của thời tiết
những nụ mầm trương lên từ bóng tối
Và để kết luận, người đàn ông trung tuần này quả quyết về nguyên nhân tối hậu của nạn ly dị, “Tại ở Việt Nam đàn ông đánh vợ nên mới không ly dị. Ở đây không dám đánh, nó ly dị đầy ra. Bực chịu không nổi!” Nếu có ai hoạt động trong lãnh vực chống bạo hành trong gia đình, chắc sẽ xin mời ông ấy đi…
từ cái gốc miền
tháp chuông từ chức
sơn phết bưng biền
phố đèn hoa ngục
mùa nhặt lên lố bịch
bỏ vào ly cà phê sữa
cầm cái muỗng khuấy ngon lành
dăm viên đá đục ngầu hàng ký ức khuyến mãi
Tôi dọn vào ngôi nhà có một phòng ngủ, hình như không phải vậy. Tôi cần nói cho rõ hơn một chút: đó là căn hộ một phòng, những người trẻ sau này họ gọi là Studio hay một cái Suite. Nghĩa là chỉ có một gian phòng nhỏ duy nhất cho tất cả sinh hoạt của một người trú ngụ. Từ ăn, ngủ, giải trí, vệ sinh, linh tinh. Tất cả chỉ có một phòng cho tôi xoay sở.
Những cô gái Việt Nam ngày xưa tôi bé
Đôi khi cũng có
Những lọn tóc đen bới đuôi gà bung xòe
Picasso còn té ngửa huống gì là tôi
Mưa xuân rơi điệp khúc ru dỗ
anh bước ra từ nỗi nhớ quá đỗi huyền hồ
như gói ghém bởi sương lam sương tím
vừa quen vừa lạ lẫm
chiếc iphone 5s
đã chịu qua nhiều cuộc
thử nghiệm bên trong ruột
của nó các sự kiện
Hảo không thể tưởng tượng một ngày tết không có bình hoa lay-ơn ngoài phòng khách, và mùi hoa huệ lẫn với mùi nhang. Ngày tết đẫm mùi hoa huệ, trở nên yên ả, lười lĩnh, và Hảo thấy mình trong sự mâu thuẫn quen thuộc: thanh thản hơn và bối rối hơn.
trong một góc biển thật hoang vu tôi gặp chàng, chàng như cây thông non mọc xuyên qua biển, đâm sâu vào cát và chảy máu trong rừng. chàng băng bó vết thương bằng nước dừa trên đảo và hàm răng trắng trên khuôn mặt thổ dân đen.
mưa về trưa xóm ngái
hương đất nồng phiêu diêu
bài thơ nằm vụng dại
thất giạt giữa khe chiều
Chúng ta được thông cáo về tiếng khóc ban mai
sau sự cố những cơn ho hỏa hoạn
trong buồng phổi của âm thanh báo thức lỗi thời
Tôi chưa từng thấy căn nhà nào thô sơ đến thế. Nhưng chẳng hiểu sao, cảnh tượng ấy kích thích tâm hồn trẻ thơ trong tôi mạnh mẽ đến nỗi bắt tôi khao khát có một cuộc sống như Nhẵn. Không phải đến trường mỗi ngày. Không bị gò bó trong khuôn tấc dạy dỗ cổ điển nghiêm ngặt của cha tôi. Từ đó tôi sẽ tháo bỏ chiếc bóng lẽo đẽo hiu quạnh bên mình. Tôi sạch. Tôi vô sắc như gió
em đã nói gì với mùa Xuân
mà lũ hoa mồng gà trong vườn anh bắt đầu đỏng đảnh?
se lạnh cuối năm cũng làm bước Xuân là lạ
co ro chút ngập ngừng
bắt đầu bằng một vết ngứa không đâu
cỏ thì xanh tươi mà da người u ám
khắp cơ chế chỗ nào cũng làm ra tuồng
mại dzô tâm sự
…liệu những khuôn mặt trí thức Huế trở cờ, một thời được nuôi nấng bởi cây trái Kim Long/Nguyệt Biều, bởi hồn thiêng sông núi Hương Bình có đứng trong hàng ngũ điềm chỉ viên xung trận của cộng quân? Và liệu những kẻ này còn được sự bình tâm trước lịch sử, sự thật và lương tri con người?
Một kẻ nào đã khóa cánh cửa vào năm mới
Chúng ta không có năm mới
Tất cả chúng ta đứng ngoài hành lang
Bình Luận mới