Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Truyện chớp Email bài này

Tai Nạn

♦ Chuyển ngữ: 0 bình luận ♦ 14.02.2014

 

 

 

Mày chui ra khỏi xe. Trong xe mày chỉ có mày, trong xe kia có ba đứa nhỏ cỡ mười mấy, lái chiếc Camaro lớn tuổi hơn tụi nó và còn mới. Tai nạn là lỗi của mày, và mày bước tới để nói vậy với tụi nó.

Đi bộ tới cái xe mà mày đã phá hoại, mày chợt nghĩ nếu ba đứa nhỏ nổi sùng lên thì cuộc chạm trán này chẳng vui thú gì. Mày đi tới ngã tư, cản lối tụi nó, và tụi nó tông mày. Tụi nó có đau khổ, có giận điên người, hay có toan tính hành hung mày thì cũng đúng thôi.

Lúc mày tới gần, mày nhận ra cửa xe  phía bên người lái bị kẹt cứng không mở được. Thằng lái xe dùng người hẩy cánh cửa, và mày nhớ tới cảnh những chiếc xe chìm trong nước và tài xế chịu chết bên trong. Rồi tụi nó cũng chui ra được từ cửa bên hông phía hành khách và rảo bước quanh chiếc Camaro, kiểm tra những hư hỏng. Không đứa nào bị hề hấn gì, nhưng chiếc xe thì dập nát. “Mới mua bữa nay,” thằng lái xe nói. Nó khoảng mười tám, tóc vàng, trung bình về mọi mặt. “Mới bữa nay à?” mày hỏi.

Mày là đứa tệ hại, mày nghĩ vậy. Mày còn nghĩ: mấy đứa nhỏ mua cái xe này đời 2005 thật là ngu. “Ừa, bữa nay,” nó nói, rồi thở dài. Mày nói mày xin lỗi. Nói mày rất tiếc, rất tiếc. Nói đây là lỗi của mày và mày sẽ trang trải mọi phí tổn.

Mày trao đổi thông tin bảo hiểm, và càng lúc mày càng cảm kích tụi nó đã không đục mày, hay bình phẩm rằng mày say rượu—tuy rằng mày không, hay là mày ngu—điều này thì có. Mày thân thiện hơn với cả bọn, mày chợt thấy liên hệ giữa mày với tụi nó, đặc biệt với tên lái xe, có lẽ là sự gần gũi hơn là bất kỳ điều gì khác.

Mày làm hại nó và tụi bạn nó, kể như vậy, và mày gây thương tổn cho sức khỏe tụi nó, và bây giờ mày với tụi nó quá thân cận đến độ mày cảm thấy như cùng chung một tâm tình. Nó biết tên mày và mày biết tên nó, và mày gần như đã sắp giết nó và, bởi vì mày xém làm nó chết nhưng chưa làm, mày muốn ngả vào người nó, khóc lã chã, bởi vì mày quá cô độc, luôn luôn quá cô độc, và vì mọi loại tiếp xúc đều là tiếp xúc, và mọi tiếp xúc đều khiến chúng ta biết ơn đến muốn phát khóc và nhảy múa, và khóc, và khóc nữa.

Trong một khoảnh khắc sáng suốt, cuối cùng mày chợt hiểu vì sao những võ sĩ quyền anh, vốn muốn đả thương nhau, lại có thể gối đầu nghỉ trên vai đối thủ, có thể tựa vào nhau như những người tình mỏi mệt, biết ơn khôn xiết về một giây phút bình yên.

 

 

Nguyên tác  “The Accident”
Nguồn: The Guardian 16 tháng 4, 2005

bài đã đăng của Dave Eggers

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)