Khai trương vào tháng 6 năm 2019, The Plinth là không gian nghệ thuật đầu tiên trong khu vực đường cao tuyến High Line, giao giữa Đường 30 và Đại lộ 10, với tầm …
đêm đi dưới vừng trăng
cuối năm. ngày tháng chạp
trái tim anh đã nhạt
cứ ra vào. quẩn quanh
Bạn bè giờ đây tứ tán khắp bốn phương trời, nghe cứ tưởng loạn lạc, không phải, mỗi người có một giấc mơ và một con đường, mà mục đích sống là tiến về …
những nàng tiên cá sẽ đến, tất nhiên
họ ngoi lên sóng hát gọi anh cho em
lời họ hát là linh hồn những bài thơ em viết
thấm đẫm thứ yêu thương chi mà lạ
Em muốn nuôi con chó
Chó biết vui mừng khi gặp em
Biết sủa dọa người lạ đeo đuổi
Biết quẩn quanh khi thấy em buồn
Chợ làng Thồi chùm nhúm ven con nước rộng vài sải tay, một nhánh từ sông Hồng nứt ra, lềnh bềnh rác rưởi. Dòng nước đục lờ, không phải phù sa, mà như từ cây lá mục, rác ủng, xác thú thối rữa, phân người và những thứ phế thải không thể định nghĩa ối ra. Cả cái tên, sông Thồi, cũng không hiểu từ đâu mà có.
tay thua sạch trong cuộc đời
với gã cháy túi suốt canh bạc
ngồi trước văn phòng nhà táng
tranh luận về may rủi
tôi đã xé rách một nụ hôn
thời dậy thì
và run lập cập
trên răng nhau
vào một buổi trưa mùa xuân 68
Giữa ngã tư phiền muộn, mùa Đông có gương mặt thống khổ
cơn chiêm bao ly khai hót lên tiếng khàn đục
những vết thương di trú về phía cơn mưa
nỗi buồn kho chưa thấm
lịch ta cạn tàu
ngồi bó không thành chiếu
nằm sấp không thành mền
Mắt nàng đẹp như chim ưng khóc bình minh
Như cú đêm rúc trên nhánh tùng mùa đông
Cơn nứng dịu mềm của đấng Khổng tử cấy vào tư duy
Cam chịu
chẳng có gì để sủa
ngoại trừ, có lẽ, những ý nghĩ
của một anh già nọ
gửi những hồi ức mình
ra ngoài tản bộ nửa đêm
Suốt buổi chiều ở Bồ Đề đạo tràng, sau khi thực hiện những nghi lễ cần thiết, tôi đi vẩn vơ, có ý ngóng trông chiếc lá của mình. Rồi, khi chiều xuống, có một nhánh lá rơi trước mặt. Một cành, gồm chín chiếc lá. Tôi cầm lên, rồi đặt xuống, biết đó không phải.
Sáng mùa xuân em ra trước hiên nhà đứng dõi mắt nhìn thật xa về quê cũ, trước cửa nhà em có một ngã ba con nước, em hay bối rối không biết về quê thì phải rẽ hướng nào, chiếc hồ trông như một giải lụa ai giăng ở trong sương làm cho em như đứng giữa chiêm bao.
Mấy mươi năm đẫm sầu đau thân phận
Đất cưu mang chút hương nắng trăng ngàn
Và may mắn em truyền cho hơi thở
Nhờ vậy nên tồn tại giữa nhân gian
Tôi ngồi lơ mơ nhớ lại, đếm trong đầu: từ lúc tôi ở trong ngôi nhà đầu tiên là bụng mẹ, cho đến lúc di cư vào Nam 1954, chưa được 9 tuổi, tôi đã ở qua chín ngôi nhà.
Năm 1954 tôi đã khá lớn, có thể tự nhớ những căn nhà mình đã dọn vào, dọn ra…
đẻ một cái ào
thở một cái phào
đưa con ra không chào
lặng lẽ chui vào
Câu chuyện cổ tích đầu tiên tôi được nghe kể là
Để sanh tôi ra đời
Ba tôi
Một người nông dân quá nghèo
Tự cầm dao mổ bụng mẹ tôi
Khi nói một bài thơ hay và đẹp, không thể chỉ dựa trên cảm tính suông của người đọc, bài thơ đó phải được biểu lộ qua văn tự, chữ nghĩa, và cấu trúc của chính nó. Đến lượt văn tự chữ nghĩa và cấu trúc của bài thơ lại được phơi bày qua tâm ý, và kinh nghiệm sống của người sáng tạo.
Kép mùi đào thương dễ vay tiền
kép hề đào diễu dễ mở túi tiền
kép độc đào cay khó người cho mượn
nhưng mượn được có thể mượn hoài
– bầu trời chết rồi, một đóa hàm tiếu mọc ra cái cuống họng của T
– không ai thấy đứa trẻ màu đỏ đi thật chậm qua vạch đường màu trắng
A, mà bạn biết chim nướng lá chanh không, món thượng hạng, tôi sẽ kể rõ ngay sau đây: vặt sạch lông, mổ bỏ hết bộ lòng, rửa sạch, nhét lá chanh vào, quấn mười lớp lá chuối tươi rồi nướng cho đến khi cháy đến lớp lá cuối cùng là được. Sau đó chấm muối tiêu và nhai ngấu nghiến từ đầu đến thân, rồi 2 cẳng và sau cùng là linh hồn của nó…
Bước lên cầu thang gác xép
và thấy, đêm nay
dường như những bậc gỗ dài ra
vươn tới những nấm mồ đã khuất.
có khi không thể ngủ
chúng ta thức đã nhiều năm
bịnh viện tâm thần đã cũ kỹ
luôn đón thêm những kẻ thức trắng đêm
Bố tôi không bao giờ muốn nói về Ur. Hầu như ông tan biến vĩnh viễn vào nơi ấy. Khi dùng tiếng Tây Ban Nha, ông phát âm chữ ấy một cách gượng gạo nhưng với một sự chăm chút vô cùng tỉ mỉ: U-rờ. Vốn là đứa tò mò, tôi không ngừng tự hỏi: Chỗ ấy ở đâu?
Quàng vai
dòng nước buồn im bặt
guộn chót nõn rong rêu
bám cội rễ u hình.
Bình Luận mới