Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Tết đến mọi người đều hối hả
Nhà cửa chùi lau quét sạch làu
Còn ta nhàn rỗi chân ngứa ngáy
Buông giò thả cẳng mặc về đâu
Trước khi khâm liệm, tôi ngó cổ để nhìn Thuần lần cuối. Khuôn mặt Thuần đã trở lại bình thường. Cũng trong lúc này, một gương mặt khác của Thuần chạy qua óc tôi. Đó là một gương mặt khô héo và cái miệng ngoác ra như muốn nói lớn điều gì đó. Gương mặt đó dừng lại, ở yên trong đầu tôi và không rõ có phải một sự ám thị hay gì đó tương tự vậy mà tôi thấy gương mặt Thuần bên trong cỗ quan tài cũng dần biến đổi.
vừa khi mở mắt chào đời
đã vội khóc òa
ướt giấy khai sinh
đóng dấu chứng thực lầm chế độ
nhìn ngắm hết sự quyến rũ của bóng đêm
mới nhận ra vì sao người ta luôn muốn viết về
nó như con sâu duyên dáng trườn nhuyễn thể vào tận cùng thời gian
Người lớn đút cơm cho con nít ăn là một ví dụ. Khi đưa muỗng cơm vào gần miệng đứa bé, đa số người lớn hả miệng trước. Phản ứng tự nhiên của tâm tình, vắng mặt lý trí, khi chú tâm cho con ăn, cũng như nghệ thuật thơ trừu tượng, là phản ứng tự nhiên về một đối tượng có sức thu hút làn đam mê của tác giả, như người đút cơm.
(khu)(vườn)(bị)(khám)(phá)(trên)(bản )(đồ).(một)(cái)(cây)t..à..n..g..h..ì..n..h.
tôi đến ngồi qua giấc mơ chiếc lưỡi. mùi cồn chứa đầy xu hướng. kinh nghiệm cận tử.
rán làm thơ hay đi
nếu tào lao sao bay thẳng vô tù
rán làm thơ hay đi
nếu tào lao sao có nhà mặt tiền mở quán
Cuộc đời có thực hay không, anh không biết
nhưng chúng ta những sợi máu cuồng nhiệt lặng thầm
là con đường mù lòa tỉnh thức.
Tôi rợn người, một bóng đen vọt ra khỏi bụi sả vùng chạy, nháy mắt đã biến mất trong bóng tối nhưng tiếng thét vẫn còn vọng dài về phía cuối vườn có lũy tre xào xạc. Tôi sợ hãi hét lên, như thấy mình đang sống trong truyện cổ tích. Bụi sả vẫn không ngớt rung động, thật lâu, rung động như thế nhiều năm sau trong tâm trí của tôi.
đôi mắt nào nhìn ta xa lạ
tiếng ngựa hí trong tiềm thức
ngày mai vó câu sẽ quay về
thời gian bay qua cửa sổ
Thực ra tôi biết thanh tâm tuyền
gần đây thôi
không biết ông ấy qua đời
ông ấy cùng loài với tôi
Theo tạp chí Nails, người Việt hiện chiếm 80 phần trăm số người hành nghề có bằng tại California, và 45 phần trăm trên toàn quốc Hoa Kỳ. Vì số người Việt đông đảo trong nghề mà tạp chí này hiện có cả ấn bản bằng Việt ngữ, tên là Việt Salon.
…một đấng siêu anh hùng người Việt toàn thân phủ bột mì, khoác tấm khăn choàng nồng nặc cái mùi đậm đặc xa hoa của những món chiên béo ngậy, vầng hào quang vàng chói như phản chiếu màu da tôi lấm lem nâu đất bởi cà phê.
“Việt Nam và các nước ở Á Phi luôn là nơi nhập khẩu những món hàng mới lạ mà người Phương Tây sản xuất, tất nhiên bao giờ cũng muộn, nhưng cái bế tắc của nơi kia lại là cái mở ra cho bên này. Tuy nhiên, vấn đề ở chỗ là biết tiếp nhận điều gì có ích và từ chối cái không cần thiết.”
chùm bông sứ thơm tóc muội mê
nơi tường rêu thẫm miệng cười hoa sáng bóng
như pháo hồng tiêm vào giấc cưới
tôi mơ thấy trời thanh bình mùa xên
Em viết kể anh nghe suốt mùa hè,
những câu chuyện lặng thinh còn niêm kín trong phong bì.
Tình yêu chúng mình,
thứ ngôn từ lạc điệu qua hành trình chuyển ngữ,
Cũng như một số nhà thơ khởi nghiệp vào đầu thời kỳ Đổi mới (1986), thơ Nguyễn Lương Ngọc xuất hiện trong từ trường của thơ hậu chiến tranh. Theo tôi, đây là giai đoạn chững lại, gần như đông cứng của đời sống thi ca lúc đó. Những tác giả mới xuất hiện chưa đủ nội lực để chinh phục người đọc…
bốn bàn tay tẩm thị phi chống lên mặt bàn trúc trắc phủ khăn trắng
gáy xăm chữ và những dòng tên ngoại ngữ
gót ẩm ướt lạnh tanh mùi nồng khoảng cách
Gió mùa đông rắc vôi vào trí nhớ
Mưa dĩ vãng râm ran lời gái Thổ
Cả nhân gian là nghĩa địa khổng lồ
Chết từ khi đang vùng vẫy thoát thai
Đã từ lâu khoa học và nghệ thuật mê mẩn lẫn nhau. Chúng ta có thể thấy rõ điều này trong những thí dụ điển hình sắp tới đây mà nghệ thuật đã mượn đỡ …
mùa kéo thiên nhiên về vung vãi
những đường sông nứt mối tràn lan
thấm phù sa từng cọng rễ dọc ngang
bầy lúa sữa vươn mình lên cưỡi gió
đêm đi dưới vừng trăng
cuối năm. ngày tháng chạp
trái tim anh đã nhạt
cứ ra vào. quẩn quanh
Bạn bè giờ đây tứ tán khắp bốn phương trời, nghe cứ tưởng loạn lạc, không phải, mỗi người có một giấc mơ và một con đường, mà mục đích sống là tiến về …
những nàng tiên cá sẽ đến, tất nhiên
họ ngoi lên sóng hát gọi anh cho em
lời họ hát là linh hồn những bài thơ em viết
thấm đẫm thứ yêu thương chi mà lạ
Em muốn nuôi con chó
Chó biết vui mừng khi gặp em
Biết sủa dọa người lạ đeo đuổi
Biết quẩn quanh khi thấy em buồn
Chợ làng Thồi chùm nhúm ven con nước rộng vài sải tay, một nhánh từ sông Hồng nứt ra, lềnh bềnh rác rưởi. Dòng nước đục lờ, không phải phù sa, mà như từ cây lá mục, rác ủng, xác thú thối rữa, phân người và những thứ phế thải không thể định nghĩa ối ra. Cả cái tên, sông Thồi, cũng không hiểu từ đâu mà có.
tay thua sạch trong cuộc đời
với gã cháy túi suốt canh bạc
ngồi trước văn phòng nhà táng
tranh luận về may rủi
tôi đã xé rách một nụ hôn
thời dậy thì
và run lập cập
trên răng nhau
vào một buổi trưa mùa xuân 68
Bình Luận mới