Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Và những con sóng


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 29.01.2014

 

 

 

Và những con sóng

Nguyễn, Katrina — New Orleans

 

Chúng tôi tưởng điều tệ nhất đã qua, thì nước tới.

Không, tôi không thể bắt đầu ở đó. Phải, tôi là người Việt Nam, phải, tôi ở New Orleans.

Rồi sao?

Tôi sinh ra ở New Orleans, và Katrina không phải là tên thật của tôi. Ừ thì đó không phải là tên tôi lúc chào đời. “Walking on Sunshine”? Tôi nghe bài đó hoài hồi nhỏ, và tôi nghĩ Katrina quả là tên đẹp. Anh biết nàng cũng đến từ New Orleans chứ?

Nếu tôi cố chỉ cho anh cách phát âm tên thật của tôi,
anh sẽ hiểu tại sao tôi chọn tên Katrina.

Tôi có một cửa tiệm donut — Walking
                                        on
                                        Donuts

Đúng vậy, khách hàng của tôi cũng không hiểu đâu, có lẽ chẳng ai thấy mặt mũi và màu da tôi mà nghĩ đến âm nhạc.

Nhưng mỗi khách hàng bước qua cửa đều sẵn sàng nghe chuyện, câu chuyện của tôi, và khi họ hỏi tôi đến từ đâu, tôi có thể cho họ biết chính xác, ngay tại đây, New Orleans, trong chính cửa hàng của tôi khi những ngư dân đánh tôm, những nhân viên nhà hàng người Mễ và người Hoa, những phu bốc dỡ đen và trắng,
những chủ tiệm rau Ảrập vẫn coi tôi là bạn,
hai ông thổ dân Mỹ làm việc tại UPS,
tất cả mọi người vào
vì cà phê, donut,
và vì câu chuyện chôn chặt trong một cái tên
sau khi tôi kể chuyện mình không ai còn hỏi, thật ra cô từ đâu đến?

Giờ đây họ có những chiếc áo này: “Katrina Thổi Tôi Một Phùa Tôi Sẽ Không Bao Giờ Quên,” và “Katrina: Đĩ Chó Thổi Sập Cả Thành Phố.”

Giờ đây người ta sẽ hỏi tôi, lần nữa, tên tôi từ đâu mà ra.

Có một bà già Việt tự mình sống sót trong nhiều tuần liền bằng cách bắt cá trong đống rác rồi phơi cá trên kính những chiếc xe hơi chìm một nửa.

Vài ngày sau trận lũ lớn tôi cùng đám bạn tôi đến viếng bà. Gloria tìm thấy vài thỏi son trôi nổi gần tiệm thuốc Walgreens bị ngập còn Mai lượm lại được mấy chiếc ủng lên đến bẹn từ đống đồ nghề cá của ba nó. Bọn tôi thoa thứ son tím ấy và mang những chiếc ủng đến bẹn ấy và nhảy múa trên nóc những chiếc xe hơi bị chìm một nửa hồi lâu, cười hú thỏa thuê.

Tôi mong có thể nói bọn tôi đã làm được chuyện muốn làm. Nhưng tôi không thể. Ngay cả khi bọn tôi nhảy múa và cố ăn mừng còn sống vui sống khỏe, tôi cảm thấy được hàm răng mình, cứng và bất động, bên dưới bất cứ nụ cười nào tôi cố sức nhếch lên.

Chúng tôi cũng đã đến đây. Chỗ đó, tôi đã nói rồi. Có những thầy tu Công giáo xưng tội với nhau bằng tiếng Việt về việc ăn cắp thuyền để đi cứu người. Có những ông sư Phật giáo hút thuốc lá và chơi đàn thùng để giảm căng trước cái chết đuối nước ướt át và mỗi một thân phàm sũng nặng mà họ có thể nhấc lên khỏi mặt nước. Có những anh những chị xăm mình ăn tôm đồng chất đống trên đĩa với tương cay và bia lạnh và ca những bài ca tiếng Việt.

Tại sao chúng tôi không xuất hiện trên tin tức? Ngay cả sau khi họ muốn xây một bãi rác lọt thủm ngay giữa cộng đồng chúng tôi?

Cứ như đất nước này chỉ cho phép chúng tôi mỗi lần chỉ một nỗi buồn. Nè đám dân tụi mày, tụi mày có cuộc chiến đó rồi. Đó là tất cả những gì tụi mày được có. Câm. Cái miệng mẹ. Mày lại.

Tôi có thể nói về ba mẹ tôi được không? Kể chuyện họ làm nghề tôm cho đến khi bọn KKK đến như những xác ma cứng đơ, tay ôm súng chĩa lên Thượng đế như những cây thập giá, dọa lấy mạng ổng bả vì làm lụng quá siêng?

Bây giờ anh muốn cứu rỗi tôi. Khi tôi đẹp và buồn thảm khốc, những con ngựa trắng tung vó loạn lên ngay từ đàng xa. Nếu như tôi nói với anh rằng, qua suốt trận lũ này, tôi thậm chí chẳng biết đến hình bóng của cứu rỗi nó ra làm sao. Nếu anh là sự cứu rỗi của tôi bên kia tấm kính bể cá vàng này, làm sao tôi có thể phân biệt giữa một bàn tay cứu giúp và một cái móc câu?

Tôi đánh dấu thời gian bằng những ngấn nước trên vài căn nhà còn chưa bị tàn phá. Tôi trông thấy những con mèo hoang sống sót nhiệm màu trong cơn lũ và tôi muốn la lên cho mọi người biết là chúng tôi sẽ không ăn thịt chúng. Tôi muốn thoa son và nhảy múa ở bất cứ nơi nào ráo và cao. Tôi muốn làm thật nhiều donut trong cửa tiệm đã tiêu tùng của mình đủ để nuôi tất cả những con người vàng, nâu, đen, đỏ, trắng ở New Orleans, một đấng siêu anh hùng người Việt toàn thân phủ bột mì, khoác tấm khăn choàng nồng nặc cái mùi đậm đặc xa hoa của những món chiên béo ngậy, vầng hào quang vàng chói như phản chiếu màu da tôi lấm lem nâu đất bởi cà phê.

Katrina, Katrina. Tôi đã nghe tên mình thường hơn, cả trên tin tức lẫn ngoài đường phố. Nhưng chẳng ai trông thấy tôi.

Anh không hiểu à? Để tôi nói cho anh biết, tên tôi là Katrina, phải, tôi là người Việt Nam, và phải, tôi sống ở New Orleans. Chúng tôi tưởng điều tệ nhất đã qua. Thì nước tới.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “And the Waves: Nguyễn, Katrina — New Orleans” trong chương “The Nguyễns” (Những người họ Nguyễn) từ tập thơ Sông I Sing (Minneapolis: Coffee House Press, 2011)

bài đã đăng của Bảo Phi


No Comment »

1 Pingbacks »

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)