Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
crazy glue dán vào sao bịt miệng
tung tóe nhạc hiệu mùa giao hưởng
không. cái rét vẫn từ triệu triệu năm
con người chưa đủ thú lông
vẫn còn ở lỗ
ngư ông thả lời chúc lên trời
bỏ mặc đàn cá quẫy tung trong lưới
sóng gầm gừ
nắng tháng ba gắt gỏng ở trên cao
loài hải âu cất tiếng hát về một bài ca viết dở
“I think it’s important that these stories are told, it’s important that these stories are passed on. Because I think it’s so important to keep our history and we record it for the next generation and the next generation. I’ll pass these stories to my children. These stories make us who we are.”
Đến cuối bữa ăn, thì luôn luôn những câu chuyện này cứ tiếp tục tuôn ra. “Nhớ hôn, lần đó mình đi trên ghe, mà bị chết máy. Rồi mình mất một cái chân vịt, và Cậu Sáu phải nhảy xuống để thay. May mà tôi mang theo một cái chân vịt nữa, thấy hôn! Mẹ nói tôi đừng có mang thêm chân vịt…
Trong vương quốc thơ
người trò chuyện bằng thơ
làm chính trị bằng thơ
buôn bán bằng thơ
tất cả sinh hoạt đều bằng thơ
Là người làm thơ chuyên
nghiệp hễ mỗi lần có
ý định làm thơ tình
thì lập tức tôi cứ
Anh Thoại cười nhạo báng, bảo tướng tá thư sinh như chú làm sao chịu nổi công việc nhọc nhằn đó. Ấy là chưa kể những lúc bị mấy thằng cai Tây hà hiếp. Chúng nó thấy chú mày trắng trẻo được trai, thế nào cũng bắt về làm gạc-sông…
Cơn ho mỏi mệt của thời gian về quanh cửa
khi tháng Ba bắt đầu ăn từng lộc non trổ hồi hộp giữa giấc mơ thời tiết
câu chuyện em kể nở e ngại trên một đại dương bóng tối
Chẳng rõ bất cẩn hay vì cớ gì mà bố tôi đã làm nứt tường nhà. Thật ra đó cũng chỉ là một vết nứt vài centimet. Vết nứt chẳng lớn gì nhưng khá sâu. Điều đáng nói là vết nứt này lại nằm trong căn phòng trang trọng nhất ngôi nhà. Ghế tạc hình tứ linh, bình gốm cổ…
tôi rất muốn đấm vào mặt kính
dĩ nhiên là không dám
bàn tay tôi đưa lên nửa chừng
rồi đấm vào mặt mình
Tôi được bươi ra và thổi lên
từ đống tro tàn của một cuộc sống nhạt
bên chàng tôi sáng rực và nồng nàn
quanh chàng tôi hồn nhiên say đắm
Ông cẩn thận nghiên cứu hình dáng và chuyển động của chúng kể các bóng rọi, bóng nghiêng, nét uốn lượn, quằn quại, rợn sóng. Ông để ý quan sát và tạo hình chúng như chính ông là hoa Diên Vĩ vậy.
Em ơi
Từ nay trong đầu em đâu còn biên giới
Như tổ tiên xưa phơi phới giữa đất giời
Như bầy người vượn chưa hề biết mình là những kẻ loạn luân
lúc tìm kiếm quả tình
đôi khi nghe ra nhiều
truyện sự thể mặc dù
đã được báo trước rằng
người đàn bà bóng đêm ngồi uống ly rượu mặt trời
lắc xoay càn khôn lặng cười khoái trá
này những con người cứ hành hạ nhau thỏa thích
mà không biết thời gian quá ngắn cho những yêu thương
Quần áo bung gấu rách vai, lấm bẩn bụi đường xuyên Việt. Bờ sông dang tay phất gió chào đón. Tôi ngồi xuống băng đá trống, tỉnh táo đôi chút, hướng mặt trông ra con nước nhấp nháy ánh vàng dây đèn điện giăng dọc thân tàu buôn kẻ hàng chữ Marseille-Saïgon.
Tân hình thức là một cố gắng mang cho hình thức những năng lượng mới.
Hình thức là nội dung: thành công và thất bại của Tân hình thức (THT) trước sau nằm ở điểm ấy.
Đó là cuộc vận động khá ngoạn mục, kỳ thú, có thể nói là ít thấy trong vòng mấy chục năm qua
Những bầu trời xám kéo về che kín giấc mơ
anh nằm giữa một ký ức bị thổ huyết
bóng người mọc cánh bay khỏi ngôi nhà
chỉ còn lại những bậc thềm đầy tóc rụng
Khỏa thân
Ghế bành tụt lõm
Anh biến thành cơn mưa vàng dát óng ánh lên ngực
Anh biến thành làn khói xanh ôm ghì thiên thể
Tôi xuất hiện ở đây với một bộ quần áo khác với bộ quần áo thường ngày vẫn mặc. Tôi mặc cái áo mầu tím, cà vạt tím, quần tím, áo vest tím, tôi …
Nắng / mưa / tuyết / tiếng hát / Simone de Beauvoir.
Gói cả Paris.
Ra gửi ở bưu điện đầu đường Rue Saint
Dominique, chẳng hạn.
Bình Luận mới