Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Tôi bắt đầu phết màu đỏ lên bố. Mẹ tôi nói rằng tranh của tôi lúc nào cũng đỏ lòm màu máu.
“Đầy chết chóc.” Bà nói.
Tôi bế tôi để lên manh chiếu cói. Tôi thấy ớn lạnh khi tôi chạm vào da thịt tôi. Mẹ lau nước mắt cho tôi. Tôi nói với bà rằng hãy cẩn thận với những vết chém mới sau ót của tôi. Mẹ tôi thở dài. Bà để mặc bà đang thoi thóp thở trên sàn nhà. Bà nhúng khăn vào nước nóng rồi chườm lên trán tôi.
Ai đó đang rót máu xuống trên đầu chúng tôi. Máu chảy xuống trên đỉnh đầu và loang ra cả bức tranh của tôi. Rồi họ hát.
Đặt vào bối cảnh văn học Việt Nam hôm nay tôi thấy rằng sự khác nhau, sự lớn lao hay nhỏ bé trong các tác phẩm không đến từ giới tính của nhà văn mà chúng đến từ ý thức phản tỉnh của người viết. Với tôi, giờ đây, thế hệ chúng tôi ai lấy bi kịch làm căn nền thì sáng tạo người ấy sẽ đi xa. Và bi kịch thì bao giờ cũng đầy màu sắc “ảm đạm.”
một người bạn vội về
theo chuyến xe những người
bạn khác nằm chờ trên
tuyến chiến tranh hết lâu
Âm liếm xương òa bay
Rực hồng lời oan nghiệt
Âm bay âm bay miết
Chiều nghiến răng trên cao
Biên giới giữa truyện ngắn và truyện vừa là biên giới đặt trên một phản thịt chặt bằng dao phay. Tác giả chặt hết những nhân vật không quan trọng chỉ giữ lại một, hai nhân vật phụ tối cần thiết. Chặt luôn các pha đối thoại không liên quan đến thème truyện. Riêng với nhân vật chính, thường xuyên phải chặt hết tứ chi, cạo lóc hết thịt xương, chỉ giữ lại duy nhất phần thân thể có chủ đích miêu tả. Một khi chưa buông dao phay, truyện ngắn vẫn còn cơ nguy biến thành truyện vừa.
Chết, khi tuổi trẻ ngập kín hồn là tuyệt phúc. Vì chết mà nụ cười vẫn tươi. Còn mang hồn nhiên thánh thoát. Tôi nói Tiểu Khanh đừng ngại chết. Tiểu Khanh biết tôi nói dối. Vì chết khi chưa kịp sống, là chết oan. Tiểu Khanh hiểu mà vẫn thương lời nói dối. Chết đi không than trách.
thành phố rối loạn triệu chiêm bao ồn ào trong giấc ngủ
chiêm bao không hát hay
nhưng làm người mê sảng.
Cô ca sĩ tiếp tục nói
phấn son
đổi thế đảo bộ tuồng diễn
a hả như ta đây
đông tây đẹp mặt chưa từng
phèng phèng
Có một người đàn ông bước chậm rãi lên thang lầu. Bước vào phòng ngủ. Đã quen cái cách của Mơ Bay, ông không bật đèn. Qua ánh sáng đèn đường rọi vào ông thấy một sự bày biện khá lạ lùng. Mền gối chăn mùng giày dép, áo quần đồ trang điểm của Mơ Bay được thu gom vào cái bao tải bự. Ngoài, có hàng chữ: “Đồ ve chai.”
Có một là thư dằn trên mặt bàn:
“Anh ạ, em Ra-Khỏi rồi. Hồn ra khỏi. Xác em là ve chai trong bao tải.
thật khó tìm yếu tố “chung” để nhận định về việc họ đã tạo ra sự chú ý từ độc giả, vì theo tôi, một số nhà văn trong danh sách này có văn phong “đối lập” với một số nhà văn khác. Nói một cách khác, một vài nhà văn theo “trường phái” này, một vài nhà văn theo “trường phái” kia, cũng như việc họ đã sống trong những thời gian đời người khác nhau, cái nhìn và cảm nhận của độc giả vào mỗi thời kỳ khác nhau.
Riêng với Lê Quýnh, thái độ chính trị của ông đúng hay sai còn tùy vào nhận định và quan điểm của từng người. Tuy nhiên, dù ở phía nào, đã là người Việt Nam chúng ta không thể không cảm phục ông về sự bất khuất nhất định không chịu cắt tóc, đổi áo theo người Thanh…
những con rối không cần diễn tập
tự kẻ giật dây quen thói ăn lề
không cần đi đâu xa trên dải đất này
toàn nước là nước
tôi muốn ru em giữa đêm sâu nội thị
hành lang hút sâu lồng lộng tiếng gót giày
căn phòng âm u không mở cửa
vẫn lọt lại trên tường tiếng động cơ ầm ì
just by careless slip of the hand the gecko died crushed-in at the door jamb. because of insolent lies laughter disintegrated into fog. last night wind slid its tongue through the crack of the door. licked the gecko’s corpse away. leaving behind moist traces still mixed with blood
Những cố gắng của CIA, cuối cùng, đã được thêm sinh lực nhờ giải Nobel Văn Chương dành cho Pasternak vào tháng trước. Kremlin đã đối xử với giải thưởng này như một sự khiêu khích chống lại Liên Xô, phỉ báng tác giả, và cưỡng bách Pasternak từ chối giải.
Tư phải can đảm lắm mới làm được cái việc quấn vải cái xác nhão, bó ngoài bằng một chiếc chiếu, thay cho áo quan. Chú bệu bạo nói mình ơi mình, khổ ải quá mình ơi, ông trời ổng giết mình chứ tui có bao giờ phụ tình. Ngày nay mỗi lần nhớ vợ xưa, chú Tư ra quán cóc uống một ly rượu đế Gò đen. Mùi nồng vị cay có thể làm phai cái mùi dĩ vãng âm âm thịt người.
**
Nỗi “bức xúc” của bà Munro về cách nhìn của nhà văn đàn ông đối với các nhà văn nữ (đối tượng tình dục dưới mắt họ) được bà trút vào trong truyện ngắn Wenlock Edge, như một nỗi ám ảnh. Truyện có đoạn một cô sinh viên được mời đến dùng bữa cơm tối tại nhà một người đàn ông luống tuổi, giàu có, là người tình của bạn mình. Cô được yêu cầu khỏa thân toàn phần trong suốt bữa ăn (trong lúc chủ nhà mặc quần áo chỉnh tề) cũng như trong suốt buổi trò chuyện về triết học và thơ
tôi ngó đường ray dẫn CAP vô hầm
cặp mắt đỏ những ốc đinh tháo gỡ
trời méo xệch trên vòm ống khói tan hoang
rơi mưa xuống
về chung cư (một góc
tạm trong một vũ trụ
méo mó!) tôi liếc đồng
hồ những bào ảnh lăng
xăng trôi cùng tháng tư
Ông nói về pháo đài cổ ở đó, được dựng lên ở cửa sông St. Lawrence, để chống cuộc xâm chiếm đã không xảy ra của quân Hoa kỳ. Pháo đài quan trọng nhất trong một dãy dọc theo Kênh Rideau. Nó đã được gìn giữ hoàn chỉnh, không phải như một bản sao, mà như chính bản thân nó. Ông hướng dẫn mọi người đi quanh đó, giảng giải về lịch sử. Thật đáng kinh ngạc sao người ta biết ít quá. Không chỉ người Mỹ-những người bị cho là ít hiểu biết. Người Canada cũng thế.
Điệu bộ khác thường của bà Sáu Phồng Tôm cũng như của đám đàn bà, khi có ai hỏi thăm chị Chín với chị Năm, khiến Cẩm linh cảm chuyện không hay. Cẩm buồn buồn thấy ra những thay đổi, những thiếu vắng. Cẩm bắt nhớ dáng dấp dễ coi, lời ăn tiếng nói nhưn nhuỵ có duyên của chị Năm. Lúc nào chị cũng tươm tất trong tấm áo bà ba màu sáng, quần sa-teng đen phủ gót ủi phẳng phiu. Hiếm khi thấy chị đi chân không.
mọi người đều có một cái bàn thờ
một thành trì bất khả xâm phạm
ta với em chọn tô tem mình có hình dáng con trùn
cả một đời làm màu mỡ đất đai
con dế chó gáy te te
niềm thông tục rụng xuống ngọn cỏ
con dế chó gáy vang thành tích
hay lo buồn nụ hôn thần chết?
Cư sĩ nhìn ra ngoài đồi nắng. Một con đường đất đỏ nối những xóm làng phía đông với bên kia vùng đồi núi. Ông thấy một đám rước, rất đông người, chừng có tiếng trống, cờ xí và những lá phướn đỏ. Không hẳn là một đám tang, không là một cuộc rước mừng. Nó là lưng chừng giữa vui buồn, một quần thể đang khóc, có thể đang cười.
Tuy nhiên, cho rằng “truyện ngắn không được đánh giá trị cao như truyện dài” cũng chỉ là một nhận định có giới hạn. Theo tôi, thì nên, hoặc có thể nói “Truyện ngắn không có vị trí tiêu biểu cho một nền văn học bằng/như truyện dài,” dễ chấp nhận hơn. Gọi rằng “giá trị cao/thấp” ở đây là một khái niệm khá mơ hồ, khi đối chiểu hai thể văn có những biên độ, thể thái, ảnh hưởng và thế giới sống của nó hoàn toàn khác nhau.
khi đã qua nửa đời
mới hiểu điều này: yêu
thật ra cũng giống như
dạng hình một giấc ngủ.
Chỉ còn mưa đứng mỏi gối tiên tri bên ô cửa
phía thánh đường một cái cây đang bị hoại tử
chỉ còn anh nhìn bóng mình chớp tắt như tín hiệu
Theo tôi mặc dù độ dài của nó, tiểu thuyết vẫn cung cấp cho người đọc phương tiện giải trí, vì dễ hiểu, trong khi truyện ngắn tuy… ngắn thật nhưng tách rời khuynh hướng cổ điển, trở nên khó hiểu. Truyện ngắn ngày nay gần với nghệ thuật đương đại hơn truyện dài, gần với thơ, nghĩa là xa đại chúng.
Bình Luận mới