(trích chùm thơ “Nhật ký Vân Nam”)
Những bàn tay tự tử trong gió
những cánh hoa đội mồ để múa
tôi ngắm đêm
mưa như sóng mênh mông
Mưa trong trăng
Vành môi cong cong
Lấp lánh nước mắt
Thập giá thơ
Treo những cơn đau
Kéo dài nghìn năm
Mỏi thân xác tôi
Những câu thơ chữ thập
Ngày hôm sau bình yên
Cơn gió anh hôn những giọt nước mắt
Trên môi em
Cánh diều tình
Bay bay
Anh chở em thơ ngây
Bay qua những cuộc chiến
Những ngón tay anh không mình đồng da sắt
Hôn những ngón tay em
Sự thơ ngây
Nhân loại đã mất
Tình yêu chúng ta như cánh diều chấp chới
Trước vực thẳm
Em đã tự khi sinh bật khóc
Cho sự trong trắng của tuyệt vọng
Anh đưa em vào Chu hoa viên
Lan nở thơm những bức di ảnh
(Vàng son, hoàng bào và đầu người treo lơ lửng)
Chúng ta ngồi bên nhau
Nghe tiếng thở của ly biệt
Miếu Khổng Tử tĩnh mịch
Những con rồng dữ tợn đời Thanh bật khóc
Nước mắt rơi ánh sáng
Cuối buổi chiều đi về vô tận . . .
.