Không ý nghĩ
Cô quạnh như giếng vắng
Giọt nước mắt
Rơi xuống gốc cây cổ thụ
Trong đêm tối
Mọc ra một tiếng hát
Mùa thu đã bay đi rồi
Chỉ còn chiếc áo đầy hương thơm của làn môi
Những dự cảm đã thành rêu
Trong quán trọ giam những chiếc bóng
Vai chạm một cánh hoa
Làn da run sương trắng.
Giọt mưa rơi vào chén trà mộc
Có người tóc bạc ngồi như đám mây trên đỉnh núi
Người con gái nhớ đàn
Những ngón tay rũ rượi
Trên những phím tóc xanh.
19/9/2011
Những cơn sóng đẩy tôi vào vách đá
Tôi treo lên cây những xương máu của mình
Người ta đâm tôi bằng những lời nanh vuốt
Và dồn tôi vào điểm chết cuối cùng
Những chiều buồn tiễn đưa lý tưởng
Những khao khát mộng mơ như cá chết phơi bụng
Nằm dạt trên bờ cỏ ven sông
Cuộc chơi đã tàn
Tuổi trẻ đã mất
Tôi đứng ở bờ bên kia
Nhìn dục vọng như chiếc vòi bạch tuộc
Quấn lấy linh hồn kẻ khác
Tôi nhìn và nhìn
Máu rỉ ra từ thân
Trong không gian
Những con bọ chét
Ăn thịt người và nhả ra xác chết
Một vũng bùn chôn tiếng cười tiếng khóc
Đạo đức, nhân nghĩa, lý tưởng
đứng bên lề đường
héo hắt như kẻ đói ăn
Nên tin hay không tin
Sự thật
Tôi nhìn đôi tay bất lực
Cố nắm lấy linh hồn mình
Vọng qua cửa sổ tối tăm
Một bài hát buồn