(trích: Chùm thơ viết ở Bắc Kinh)
Cái giá phải trả cho những câu thơ của anh
Là một trái tim vỡ tan
Như đoàn tàu rời ga nỗi khổ
Em đi đâu?
Ngày nắng hạ chói tiếng chim
Mùa thu tóc khói
Giọt nước mắt không chịu khô trong lòng tay
Khoét sâu trong anh chín tầng cô đơn
Em đi đâu?
Anh nghe trái tim khô giòn đang vỡ
Em như đợt tuyết tan vào mùa tuổi trẻ
Để lại cho anh nỗi đau nóng bỏng cuối cùng
Những cơn gió như nghìn mũi kiếm
Trên da thịt ngôn ngữ tứa máu
Anh gối đầu trên những câu thơ tiền nhân
Đêm mơ thấy Nguyễn Trãi bị chặt đầu
Và Nguyễn Du già nua vớt bóng nàng Kiều
Anh mơ thấy em mỏng mảnh bước vào
Khuôn mặt như mảnh trăng vỡ
Tết Đoan ngọ
Anh chèo thuyền trong tâm linh vớt những câu thơ thoi thóp thở
Khóc òa nỗi tủi thân xứ sở
Trên tay anh là gò má em thơm
Như bông hồng nở trong cấm cung
Anh muốn vẽ em như bầu trời quê hương
Trong lành và bình yên
Nơi đổ nát và hiểm nguy anh sống
Trong tim anh
Nỗi linh cảm là bóng mây đen
Em đừng buồn, đừng giận, đừng thương
Khép nép cười sau cánh cửa Phật
Ni cô trao cho anh một chiếc áo thơ
Chẳng thể tránh được tài hoa thì mệnh bạc
Nước mắt rơi như cầu kinh
Cho anh đất khách hoang bạt
Những người bạn anh
Người da đen nhảy múa trong ánh lửa
Khoảnh khắc quên đi một châu Phi đói nghèo
Người châu Âu thở than về đồng Euro sụt giảm
Anh muốn mua lại một thế giới đã mất giá
Chôn vùi những giấc mơ thanh thản
Người Nhật và người Hàn bàn về phương pháp tự sát
Bên rượu sake và rau kim chi
Máu người bạn học tự tử đỏ trái tim anh
Nỗi buồn như mảnh xương vỡ trong thân
Người đạo Hồi cầu thánh Ala
Mỗi ngày gặp nhau đều bàn về tôn giáo
Tâm linh nào cho anh neo đậu
Niềm tin nào?
Anh giả vờ yêu em
Giả vờ tin mình tử tế
Đức tin cay đắng của tuổi trẻ
Anh phải làm gì?
Những mũi tên lạc lõng trong không trung
Có thể trúng một trái tim bất hạnh
Anh không khóc cho định mệnh
Anh chỉ khóc khi, ngôn ngữ của anh là ngôn ngữ cuối cùng
.