Trang chính » Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Plasma


♦ Chuyển ngữ:
1 bình luận ♦ 19.02.2014

 

 

 

Barrett Watten sinh năm 1948 ở Long Beach, California, là một trong những nhà tiên phong trong phong trào thơ L=A=N=G=U=A=G=E (Ngôn Ngữ) của Mỹ. Nguyên là một sinh viên khoa học ở MIT và tốt nghiệp cử nhân ở UC Berkeley về Sinh Hóa, Watten quen với hai nhà thơ Robert Grenier và Ron Silliman, rồi được giáo sư khi đó là nhà thơ nữ Josephine Miles thúc đẩy vào nghiệp văn. Ông làm chủ biên tạp chí This và cùng với Lyn Hejinian đồng chủ biên tạp chí Poetics Journal, là hai trong số những phương tiện chủ chốt để truyền bá sáng tác của các nhà thơ “Ngôn Ngữ”. Từ năm 1994, ông giảng dạy và nghiên cứu về các đề tài liên quan đến văn chương và văn hóa tại Đại học Wayne State ở Detroit.

 

 

Một nghịch lý bị ăn bởi không gian chung quanh.

Tôi sẽ lặp lại điều tôi nói.

Để làm cho thành phố thành một mùa là phải đeo kính râm bên trong núi lửa.

Hắn không bao giờ quên những giấc mơ của mình.

Tác động của sự không có tác động.

Bàn tay bảo cho cặp mắt biết phải trông thấy cái gì.

Tôi dẹp bỏ hết mọi ràng buộc vô dụng khác. Cơ may sống sót là một trong mười.

Tôi trông thấy con rùa tha một chiếc đầu đứt lìa đến lò sưởi.

Họ đã mất ý thức về sự cân đối. Không có gì đúng kích thước.

Hắn bước vào cánh cửa và ngồi xuống.

Con đường biến thành một chuyến đi đồng quê tuyệt đẹp. Giọng nói không nói một điều gì, mà biến thành nhiều sự việc.

Những chuyển động bất quy tắc trải rộng vấn đề đang được nói đến.

Công việc của tôi như thế là xong.

Những giấc mơ sớm nhất của hắn đã được thu trước. Giơ một ngón tay chỉ một đứa trẻ đang chơi.

Ánh sáng lớn lên dần từ những góc của tấm bản đồ tiểu bang.

Vũ trụ có hình giống cái nón. Tôi mất hứng thú và ngã khỏi giường.

Những đầu ngón tay điều khiển bề mặt không thể kiểm soát.

Những cư dân tối dạ nhập một với những khu vực rộng mở. Mọi cầu vồng chấm dứt ngoài đường.

Những phụ đề đang rớt vào nước của buổi diễn chảy bên dưới.

Câu hỏi sẽ dẫn đến thảm họa.

Một người bị đặt vào chuyển động bởi một nhóm từ.

Nước đang chảy và kính dơ mất khả năng phản chiếu. Sự mù lòa luôn bị bao quanh bởi một biến số.

Họ làm nổ tung toàn bộ và được tặng một mảnh. Rõ ràng một lỗi lầm.

Các sân quần vợt có những màu pastel khác nhau.

Những công bộc canh gác các kiện hàng không người nhận.

Những con ngựa đi ra khỏi biển khơi giữ con mắt nhảy dựng. Ánh sáng nền vì lý do này luôn thay đổi.

Mặt trời lặn qua mọi thời tiết.

Nếu không thì thiệt hại đã hiện lên.

Chiếc điện thoại nằm trong tầm của sự chểnh mảng. Cuốn danh mục điện thoại thì đầy đủ.

Những bảng chữ cái soi sáng mọi thứ khác trong màu xám. Những thiết kế màu đen thực hiện một cú xoay lôgíc đơn giản.

Quyền đánh thuế được hỗ trợ bởi một lực lượng vũ trang được trả lương đầy đủ.

Hắn không bao giờ đến nơi trong công việc, vì hắn đã ở đó.

Lá cờ cong lại trên những bản lề của nó. Một phụ nữ bước qua tấm kính cửa sổ. Một hòn đá cãi nhau với cái cửa.

Giọng nói tỏa ra, chiến đấu bằng những vòng tròn. Đối tượng trong đoạn văn miêu tả sẽ phải biến mất.

Lòng đường dốc lên phía trên, nuốt đi chi tiết.

Chúng ta ăn ngọn núi khoái khẩu nhất, chính là những từ ngữ.

Bất ngờ khơi dậy đám đông sẽ là tự sát. Bản đồ giữ lại sự tỉnh táo của nó, hầu như qua khỏi hạn sử dụng của bất cứ thứ gì.

Các ý tưởng của tôi sẽ thay đổi theo thời gian. Bây giờ bạn biết các từ có nghĩa gì, bạn có thể đi.

Tôi phải bắt mình thở. Chúng ta phải sẵn sàng xóa bỏ cách sống này.

Không có kẹt xe. Xe cộ đã dừng.

Những giấc mơ là tai nạn của sự ra đời.

Tôi bình thường. Tiếng nhạc đã gợi lên cái chân ghế.

Gam màu xám làm tranh thẳng đứng. Rõ ràng chúng ta đã chết.

Gánh nặng giai cấp là sự nghiệp của thế kỷ hai mươi. Hắn có thể tàn ác ngoài sự tưởng tượng. Những sự việc đang tiếp diễn với một tốc độ khủng khiếp.

Hắn tưởng họ là một đơn vị gia đình. Có bảy người đàn ông và bốn người phụ nữ, và mười ba đứa trẻ trong căn nhà. Giọng nói nào hắn sẽ ghi lại?

Đó là tại sao chúng ta nói chuyện ngôn ngữ. Hồi còn ở Safala tôi viết điều này xuống khi đang đằm mình trong một chiếc ghế bành nệm da êm ái. Một con chó chết nằm trong mương, giơ chân lên không.

Đối với nghệ sĩ khoảnh khắc trông thấy cũng có thể là khoảnh khắc khải huyền.

Khi bạn hoàn hảo, người ta nôn nóng châm chích bạn.

Bạn và tôi luôn đi ngược chiều nhau.

Tôi nhớ sự tàn phá rợn người của một vụ nổ chưa bao giờ xảy ra. Những người ngượng ngùng cảm nhận được nó bị biến thành một cánh đồng.

Nó phai nhạt dần và có một ưu điểm. Những việc làm công khai của tôi trải dài nhiều năm và khiến tôi bỏ ra rất nhiều nghĩ ngợi và lo lắng. Bên trong mẹ tôi tôi làm một quả đấm, và rồi tôi hiểu ra.

Ngay sau đó hắn dong buồm trở về. Tảng đá thì lý tưởng trong thế giới của đồ vật. Tinh thần phải nhập một với vũ trụ, hoặc chịu thua nó.

Bất cứ điều cụ thể nào hắn nói ra đều là bằng ví dụ. Hai tiếng sau hắn trở lại vấn đề của mình.

Đặc biệt đường ngoằn ngoèo là đồ thị của một chứng loạn thần kinh điên cuồng. Sự chú tâm thường trực làm cho mỗi phân vuông của bức tường là một sự kiện khủng khiếp. Khi những cây cột mọc lên từ mặt đất, các cảm xúc của hắn ứng chiến.

Sự hỗn mang đã được diễn dịch theo nhiều cách. Nó có thể có nghĩa là “một lỗ hổng đang ngáp.” Cám ơn bạn rất nhiều, nguồn gốc của tất cả sự sống là nạn đói.

Làm sao để hiểu được những sự việc mà bạn có thể gọi tên? Sau khi con ma sợ hãi được thả ra năm 1789 . . . bây giờ là 1923. Bây giờ là 1975.

Tôi đã dự liệu việc đó. Tôi không hiểu ý tưởng về sự xây dựng này.

Nhưng có một mức độ phức tạp khác cho hàng làm sẵn. Nó đưa ta về đề tài chính nếu bạn nói về thơ. Bạn có thể cho biết chuyện gì xảy ra và cho nó là một phần của cái đó.

Nếu bạn muốn nói có, nói có.

Kinh nghiệm về nghĩa trang là không chút động tâm. Khi nhìn những sắc nâu và xanh lá khác nhau của quang cảnh.

Núi có cái trò tự làm ra thời tiết của mình. Trong khi đó nó được mớm cho một chiếc xe cút kít. Điều đó làm cho nó càng giống với một khoảng chân không. Chính hòn đá thì trông dễ sợ, một quả trứng hóa đá trước khi có người quên ném nó đi.

Các nhà thơ có gì sai sót với cặp mắt của mình. Về sau chúng ta quen dần với chúng.

Nghệ thuật thay vì là một vật làm ra bởi một người lại là một quá trình khởi động bởi một nhóm người. Bất cứ điều gì một người nói ra đều trở về như một lỗi lầm. Ghi lại các sự kiện hay con số là vô dụng. Nếu nó là một ý tưởng hay, nó mang lại một thay đổi vĩnh viễn.

Khắp nơi có những cuộc bàn thảo văn chương tự phát. Điều gì đó mới về cấu trúc đang được nói đến luôn luôn. Các đề tài đó có thể là chính những giấc mơ của tôi, điều mà mọi người muốn biết một cách thân thiện. Thư viện trải dài nhiều dặm, bên dưới mặt đất.

Các con ma của tôi đã biến mất. Tôi chưa nghĩ về điều đó, nhưng tôi dự tính kéo kim tự tháp xuống, từng bước một.

Thế là tôi ở trong một bức tranh Jackson Pollock mà là một căn nhà với cấu trúc thông thường nhưng có cảm xúc tăng thêm. Các sàn nhà bằng đồng và màu xanh dương, có sọc chéo vàng chói trong tấm thảm xanh lá treo trên tường. Một cảm xúc lạc lõng, như sơn dầu trên kính, đẩy mọi vật nhô ra. Vì thế góc cạnh của các đồ vật nổi lên như những lằn nhiễu của sơn.

Cột điện thoại là một cái cây được biên tập.

Các tháp khí thiên nhiên nối dài vào lòng đất. Diễn văn của hắn bị cắt xén, một đoạn nghỉ ngắn trước mỗi mệnh đề. Con ếch sắp sửa nhảy vào một bát anh đào. Tân Thị trưởng: “Không có tranh chấp!”

Những ngọn sóng đánh vào bờ.

Cách bài trí ánh sáng thì quan trọng—đêm bên ngoài, nội thất tương phản cao bên trong. Một quả trứng bên trong cái vô tri. Xung khắc sẽ xảy ra giữa ba cá nhân không liên hệ. Màn được kéo lên, gió như nước sôi lên sùng sục.

Trí tuệ không màng đến con người.

Chấm than, chấm hỏi, ba chấm.

Luận cứ co giãn. Nó chấm dứt với một miêu tả vật lý về việc đi lên cầu thang. “Tôi chắc chắn sẽ không thử làm việc đó khi đang mang theo một vật gì.” Hắn tự lôi mình ra khỏi thế giới, một khoảnh khắc nhẹ người và hoảng loạn.

Con người toàn bộ là một khái niệm, thức dậy theo tiếng động.

Vào chuỗi mệnh lệnh được tập trung một cách sai lạc, nàng ra đi vĩnh viễn. Rõ ràng là bộ óc sẽ tạo ra câu chuyện hay nhất theo khả năng của nó từ những chi tiết có sẵn. Tôi chỉ việc lượm hành lý của mình ở trạm, và chúng chắc chắn đang ở đó.

Đêm trên núi là thế này đây.

 

 

Theo nguyên tác tiếng Anh “Plasma” nguyên xuất hiện trong tập Plasma/Parallels/“X” (Tuumbla, 1979) của Barrett Watten, sau được in lại trong tuyển tập In the American Tree: Language, Realism, Poetry (Oronto, Maine: The National Poetry Foundation, 2007) do Ron Silliman biên tập.

bài đã đăng của Barrett Watten


1 Bình luận »

  • vương ngọc minh says:

    tuyệt quá, đọc có cảm tưởng như từ mộng bước ra đời thường rồi, từ đời thường đi vào mộng, vỏn vẹn, chưa tới gang tay. cảm ơn người thơ lê đình nhất lang, dịch giả.

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)