họ đặt lại đúng vị trí những chiếc ghế chẳng biết nói tiếng người
các con vụ đang quay tít dưới chân cô bé thắt bím nơ vàng các
con bướm xinh ân hận vờn ngoài khoảng sáng xanh họ đặt lại
đúng vị trí các tiếng khóc trong từng vuông hộp nhỏ những tiếng
khóc đơn sắc và chít khăn sô lên chúng như ngày tưởng niệm
gió chạy đùa trên mặt hồ
và những cốc cà phê
bốc mùi đặc
trưng mọi
buổi
sáng
ngay chính
nơi nàng ngồi
ngắm mặt trời mỗi ngày
và cũng chính là nơi nàng vừa
đứng lên bỏ đi nơi tôi ngồi cũng đã lâu và tự thấy mình cũng chẳng
còn ý niệm gì về tháng ngày chính lúc ấy họ lại đến và đặt lại đúng
vị trí các khuôn mặt đội nón vào đúng những chiếc bóng nhếch
nhác cạo lại mặt cho những hình nhân vốn quá nhẵn thín và thắt
cà vạt cho những nhân vật luôn ở trần họ biết những công việc ấy
sẽ được trả công bội hậu trong bóng tối khi mọi thứ ánh sáng vụt
tắt ngấm và khắp mọi nơi nhạc sẽ trổi lên những khúc hát biệt ly…
.