1. Xúc giác
cái khuôn cát nhám xì
cái mông em tròn lẳn
bề mặt thời gian gấp nếp
cơn gió cấp 8 gai gai
ở góc độ chân thật
anh ôm em sát sao
ở góc độ nghệ thuật
nàng phong phanh tư bề
đêm tối mềm
như chiếc lưỡi ướt
liếm qua khuôn mặt mếu cười
lời em từ biệt
sắc nhọn
mùi dao bén tanh . . .
2. Rơi đi…
tôi rơi
ai ngờ mảnh hình hài thật xấu xí
từ độ cao chẳng thể ước đoán
nơi trước khi rơi
trang sách vụt mở ra và
có tiếng nói
hãy thả tay ra
hãy để mọi thứ rơi tự do
trọng lực bây giờ là thứ duy nhất đã chết
khi cái đầu vụt rỗng không
kịp nhớ như in kinh thường tụng
không . nghĩa là có
có . hóa ra không
và thế là
tôi buông tay
tôi rơi
ngỡ mình sẽ như chiếc lông vũ nhẹ nhàng tiếp đất
ai có ngờ
lại bầm dập
lại bầy nhầy
cái đầu vốn luôn nghi hoặc kịp nhìn lại
một đống toàn những thứ ngu ngốc
tóe văng ra . . .
.