Trang chính » Tạp luận Email bài này

PHỎNG VẤN VI KHUẨN E.COLI


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 26.05.2014

 

 

EColi

 

Phóng viên: [gõ nhẹ vào thành ruột] Tôi vào được không ạ?

Escherichia Coli: Được! Vào đi.

Phóng viên: Sẽ không có thảm sát gì đâu thưa bà, tôi không có ý hãm hại vật chủ của bà vì người này không ai khác hơn chính là bạn tôi. Không có bất cứ xâm phạm thái quá nào cả: nếu bà ưng thuận chúng ta sẽ thực hiện cuộc phỏng vấn như thế này: từ ngoài vào trong. Tôi đang ghi âm đây, máy vi âm rất nhạy, bà chỉ việc nói to lên một tí thôi. Đây có phải lần đầu bà được phỏng vấn?

E.Coli: Phải, nhưng chớ lo, tôi chẳng mất hồn mất vía gì đâu. Chúng tôi không có cảm xúc, do bản chất tự nhiên như thế và do không có hệ thần kinh.

Phóng viên: Bà có thích ở dưới đó trong bóng tối, vây quanh là ba cái thứ mới được tiêu hóa nửa chừng mà vật chủ của bà dội xuống đầu bà ba bốn lượt mỗi ngày?

E.Coli: Cũng thích, trừ phi bọn này có cung cấp cho lão ta chất kháng sinh. Vì như vậy cuộc sống của chúng tôi sẽ vất vả, nhưng vài vị trong đám chúng tôi luôn thoát thân, chúng tôi hầu như lúc nào cũng xoay xở được trong cuộc tháo chạy. Giờ cho tôi xin ngưng một lát nhé, tôi đang trong giai đoạn phân bào, ý tôi muốn nói là tôi đang tách đôi: nhưng chỉ vài phút thôi, rồi thì một nửa của tôi sẽ lại phục vụ cậu… Đấy, xong rồi, cậu có thể tiếp tục, tôi ở lại còn cô em sinh đôi của tôi đi chỗ khác. Cô ấy không quanh quẩn ở đây để hóng chuyện, mà cũng không quấy rầy chúng ta; bọn chúng tôi rất biết tôn trọng sự riêng tư.

Phóng viên: Tôi chắc là bà biết rồi, chừng nào mà tập đoàn vi khuẩn thôi làm chúng tôi đau bụng thì không còn bị coi là sinh vật hoại sinh. Giờ thì E.Coli đã lên báo trang nhất; chúng tôi đã biết cách lấy đi một mẩu DNA của vi khuẩn rồi thay thế bằng một mẩu DNA khác để bày cho quí ông quí bà cách sản xuất chất đạm có lợi cho chúng tôi. Về vấn đề này có hai ý kiến trái chiều; người thì nói rằng mọi việc đang trôi chảy tốt đẹp, rằng bằng cách này ta đã dạy cho vi khuẩn biết cách điều chỉnh khí ni-tơ; người khác lại sợ rằng quí ông bà có thể sẽ biết quá nhiều cuối cùng thành ra tác yêu tác quái làm chủ tình hình.

E.Coli: Có, có, đây biết hết những chuyện đó. Đúng ra người chị họ thứ ba trăm chín mươi bảy của tôi đã bị giải phẩu bằng cái cách y như thế, chị ấy không đau đớn gì lắm ngoại trừ có bị chấn thương tâm lý khi thấy mình bị nhốt trong một ống thủy tinh thay vì một khúc ruột dễ chịu và ấm áp. Tôi là thành viên Hội Đồng Lao Động Sinh Vật Nhân Nguyên Thủy, sau một buổi họp góp ý, không có ai trong chúng tôi phản đối việc này. Thời kỳ tranh đấu cho bình quân chủ nghĩa đã qua; chúng tôi hiểu rằng chuyên môn hóa là điều tất yếu và có lợi cho cả đôi bên. Thật ra đã lâu chúng tôi không còn biểu dương lực lượng, và tôi, với tư cách một đại diện cho đội ngũ vi khuẩn, tự nhận thấy các cuộc bố ráp từ phía chúng tôi nay chỉ còn là một mớ vũ khí mòn cùn: phe đối lập dẹp được các đợt tấn công hùng hậu thái quá. Bản chất của chính trị là nghệ thuật biến mọi thứ thành những điều có thể. Vì thế các người không nên đánh giá chúng tôi quá thấp. Nghe tôi khuyên đây: hãy cảnh giác với các ống nghiệm của các người. Cá nhân tôi có cách giải quyết hữu hiệu nhưng không thể bảo đảm cho những đồng sự của mình vốn bị các người thay đổi cơ cấu chuyển mạch. Phải cam đoan an toàn; vậy thì liệu hồn đấy. Nếu một trận dịch lan ra, các người phải đứng mũi chịu sào, mà chúng tôi, những kẻ đang sống bình yên trong nội tạng quí giá của quí ngài cũng lãnh đủ. Chắc chắn về lâu về dài chúng tôi sẽ học cách thích nghi để sống còn, thậm chí trong ruột của một con gián hay một con sò, việc này sẽ mất nhiều thời gian, công sức và tất nhiên một con số thương vong không nhỏ.

Phóng viên: Cám ơn bà. Nếu bà không còn gì để nói thêm, tôi xin kết thúc cuộc phỏng vấn ở đây.

E.Coli: Thật quá đáng! Thế còn việc phát minh ra bánh xe đồng thời với động cơ thì sao? Hai trăm năm sau khi làm ra được kính hiển vi, các người mới biết phát minh ra bánh xe . Bây giờ ai cũng thừa nhận chính chúng tôi mới là những kẻ tiên phong; và rồi đột nhiên mang máy vi âm đến đây mà chẳng nói với tôi chút gì về việc đó cả. Thật không thể tin nổi. Ỷ đa bào mà các người sinh ra vênh vênh tự đắc; làm như thể chính mình đã tự khám phá ra mọi thứ vậy!

Phóng viên: Xin tha lỗi. Bọn nhà báo chúng tôi còn phải lu bu với cơ man là thứ – đưa tin về Craxi, về thuế đánh vào y tế, về Lebanon, về sai lầm tai hại của Reagan…

E.Coli: Vậy rồi bảo là mình không biết gì sất? Chú ý đây, tôi sẽ giải thích trong hai phút cho cậu hiểu không thôi lại về viết tường trình bậy bạ. Bọn vi khuẩn chúng tôi có 6 tiêm mao, còn gọi là xúc tu hay ăng-ten, đúng không? Nhưng chúng không hoạt động theo kiểu các người quăng dây thừng hay vung roi. Chúng xoay, giống như trục quay trong một động cơ nhỏ chạy bằng điện. Mỗi ăng-ten có một phần động và một phần tĩnh làm thành một cuộn dây kéo dài, khi các vi khuẩn đánh hơi thấy mùi thực phẩm, tất cả 6 ăng-ten tự sắp xếp thành một chùm đẩy vi khuẩn tới trước như một chân vịt. Đơn giản quá, phải không?

Bánh xe đã hoàn toàn bị quên khuấy, mãi đến 2 tỷ năm sau các người mới phát hiện ra qui trình chuyển động của các đơn bào có tiêm mao để ứng dụng vào việc chế tạo tàu hỏa; mà chiếc tàu hỏa đầu tiên lại để phục vụ cho chiến tranh, nếu tôi nhớ không lầm?

Phóng viên: Cám ơn bà, thật là một thông tin thú vị. Ý bà muốn nói là nếu không nhờ các sinh vật đơn bào có tiêm mao, với các mô và cái bộ phận điều hành chuyển động ngốc nghếch, chúng tôi đến bây giờ vẫn còn xoay đầu vòng vòng 360 độ, thậm chí 3.600 độ? Nghĩa là chỉ mải lẩn quẩn dậm chân tại chỗ, không có tàu hỏa tàu thủy chi cả. Thế chúng tôi làm gì với ba cái mớ mạch máu, dây thần kinh và tất cả những thứ còn lại đây? Chúng sẽ bị vặn xoắn cả vào nhau nếu chúng tôi cứ quay mòng mòng như thế.

E.Coli: Đó là vấn đề của các người, cụ thể hơn, vấn đề tiến hóa. Nhưng mấy cái xe bốn bánh của các người vận hành tốt đấy, được làm ra theo cái cách như thế là chuẩn xác. Ý tôi muốn nói trong quá khứ các người đã bỏ lỡ một ý tưởng độc đáo và đó mới là điều đáng kể. Tiếc là bây giờ mà quí ngài xin đăng ký bằng sáng chế thì đã quá trễ.

Trần Thị NgH chuyển ngữ

(* tiểu tựa của người dịch)

bài đã đăng của Primo Levi


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)