David Wojnarowicz : Untitled (One Day This Kid…) (1990–91)
Đặt một bức ảnh thời thơ ấu bên cạnh lời tiên tri về những tổn thương và định mệnh bất hạnh trong đời sống người đồng tính, …
vết thương do đạn bắn
rơi vào ngực tôi một cách tình cờ
tấm thẻ bài của người không có não
thế giới chỉ mới khoảnh khắc đã chùng trong bóng đen
thế giới chỉ mới khoảnh khắc cố giương những đôi mắt trắng
và nhe những hàm răng ngả bựa vàng nhếch nhác
Cái “hoài niệm về quê hương, xứ sở” mà Giáo sư Nguyễn Thị Thu Trang nói đến là cái hoài niệm của một hay nhiều thành phố tự do đã mất, không phải cái-bây-giờ, cái Hà Nội không còn giọng Hà Nội, cái thủ đô của cả nước mà cho đến nay chưa có một nhà xuất bản tư nhân chính thức nào được phép hoạt động.
bài thơ viết trong sớm ngược sáng
có tháng Tư cháy từng giác quan thơm
Con búp bê cầu nắng ốm li bì từ năm ngoái
nở nụ cười xuyên tạc vào giấc mơ
ôi những ngón tay ứa mềm da thịt
tôi vuốt tôi nghe đêm rất nồng nàn
cơn-xác-thân hun hút muộn màng
hồn sắp sáng nơi chân đời vỡ rạn
bay hạ cánh vòm sâu em co thắt
đợi từng giây tim đập tưởng chạm cả chuyến bay đêm dông bão
anh cong lá vào thu
trong cõi trần xác thịt hồn vía phù du
Chập chùng đàng xa là màu xanh mùa hè của rừng Vincennes. Chỉ cần 7 phút đi bộ đã chạm bìa rừng; tiến sâu vô 5 phút là hồ Daumesnil nơi đại gia đình ngỗng ngan thảnh thơi lềnh bềnh lạch bạch, mặc ông đi qua bà đi lại. Đảo một vòng từ Les Épinettes qua Maréchal Lattre de Tassigny…
Trùm đầu bằng sự ngu muội
Ký ức rêu xanh
Hàng ngày tôi hiện diện ở đây
Như kẻ đánh mất hình bóng
Hổng hiểu từ đâu, khi khổng khi không bả lạc chưn tới chùa Phụng, xin sư ông cho tá túc. Mà cô em biết hông, đâu phải bả đi một mình, bả còn dắt theo thằng con trai, làm thiên hạ rỉ tai nhau… úi trời, tùm lum đủ chuyện. Một đồn mười, mười đồn trăm. Người ta kéo tới chùa Phụng rần rần…
Già chưa đủ chưa sợ chết
Bệnh chưa đủ chưa sợ nhà thương
Yêu chưa đủ thường mơ người khác
Buồn chưa đủ chưa ham chơi
cỏ dại sẽ mọc nhiều vô kể
quanh thân
tất nhiên
sự hỗn mang sẽ hỗn mang hơn
– Bạn cần hoàn hảo ư? Mấy chục năm rồi tôi ở đây chẳng ai xem tôi là hoàn hảo cả. Nó sần sùi và cũ mốc. Giá mà tôi được ra ngoài nắng để phơi – nhánh gỗ mục , cái sừng hươu giả cất tiếng. Nó được treo trên bức tường này đã hơn mấy chục năm rồi.
Khi những cột bê tông trống rỗng
diễu hành qua quảng trường đêm
Là lúc tôi hát lên tường bài ca trọn gói
Ngụy trang bằng giấy cách âm
những con rắn chuông lẽo lự
luôn trườn bò qua những nơi nó từng hứa
sẽ không xâm phạm
[Về] số phận của hàng ngàn thiếu nữ tại các địa điểm tập kết chót ở Bình Định và Cà Mau, Đảng đã lợi dụng lòng yêu nước để tuyên truyền, thúc đẩy họ trao thân gửi phận vào phút chót cho các thanh niên tập kết …. Kết quả là có những đứa trẻ ra đời bị coi như con hoang, và những thiếu nữ trong tình trạng không biết phải tự xếp mình vào thành phần có chồng hay chưa?
hằng ngày tôi thu thập những bức ảnh vượt thời gian
ở bãi rác của bóng tối
một con mèo lăn trong bùn
một đứa trẻ tóc xoăn nhìn qua cửa chớp
có thể bạn run khi chiếc lưỡi uốn hình chiếc móc câu
ra rả tiếng cuốc kêu
trong lùm cỏ
mà bạn nghe nhầm như tiếng bìm bịp ra ràng
cong như chùm râu của đổng trác
mặt trời vẽ nhung đen
mắt buổi chiều
ốm yếu
nghe hoa sứ rụng
về cội
Tháng Bảy nắng dương cầm muốn khóc
Dung nhan người còn lại lá bay
Trời thấp xuống trời cao lên níu bóng
Xin chào nhau bi âm trong lòng tay . . .
đốm má hồng au dương cầm phiếm
nữ nhi về đâu bát ngát đại hồ cung bậc sáng nao hồn lý ngư
chiếc vảy bạc đeo sương cổ ngấn
đan kịp tay mười ngón thao chuyên khuôn dạng trẻ thơ
Cuối ngày
nín thở qua cầu
thoát một vì sao xấu
chúng ta mang bên mình
tấm bẩn đồ rách nát
Em đến từ hoang vu
hay từ cánh đồng tuổi thơ ngạt ngào hương cỏ?
Đêm qua giấc mơ tôi bạt gió
Thấy em lăn vùi trên sóng cỏ vô ưu
màu xanh vỡ rất nhanh khi tôi miết từng ngón tay lên vết đứt của mình
chúng tràn thành dòng âm ỉ qua não tôi
chảy ướt một sự nhẹ hẫng mà giấc ngủ vùi đã ban tặng trước đó
Hôm qua tôi nghe tiếng nhựa đường vấp
hai người kẹt lại
họ không thể bước tiếp
giấc mơ về những con đường xanh dọc hàng cây
Bình Luận mới