Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Thời đen đủi

 

 

 

hắn cố đứng thẳng lên
nhặt vội miếng mặt trời đỏ hồng
lủm ngay vào miệng
như lủm một miếng trái cây chín ngọt

bức tường sau lưng hắn là công xã  hoang tưởng
ánh mặt trời vụt tắt ngấm
cả thế giới tối đen
phút chốc các loại ánh sáng thế gian đều hư hoại

nhân loại đồng loạt khẩn thiết kêu gào
đòi sự hiện hữu (bây giờ ít ra) của một mặt trăng
tiếc rằng nàng nguyệt giờ nầy
đang còn bận tắm gội

thế giới chỉ mới khoảnh khắc đã chùng trong bóng đen
thế giới chỉ mới khoảnh khắc cố giương những đôi mắt trắng
và nhe những hàm răng ngả bựa vàng nhếch nhác

hắn liên tục mút miệng kêu chùn chụt
như đang mút lấy hương vị tuyệt hảo của mặt trời
như đang mút một cái kẹo hết sức hoang đường

sau cùng hắn cố nhai
nhưng chẳng thể nhai nổi
cố nuốt
nhưng chẳng thể nuốt trôi

hắn đành nhả ra
bất giác cả thế giới vụt sáng bừng lên
chói chang
sau tràng cười, huýt sáo, reo vui
mọi sinh linh bỗng hóa khói dị hình
là đà bay lên . . .

 

 

 

.

bài đã đăng của Chu Thụy Nguyên

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)