Bài đã đăng của Từ Hoài Tấn
Những ngày tháng chạp ở Sài Gòn
Những ngày tháng chạp có bạn trở về
Sau nhiều năm lưu lạc
Bạn về để biết rằng
Quê nhà còn hay mất
Những đám mây vẫn bay trên bầu trời
Trong không gian đã khác
Bài tháng mười một * Đoạn ngắn… * Hãy đem tới
Tháng năm không có ý nghĩa gì
Nếu không sống như một người có lương tri
Cùng với thời đại của mình
Đang diễn ra đang bước tới
một buổi chiều ♦ bay lên không trung ♦ kẻ lạ
buổi chiều không phải buổi chiều
chỉ là buổi chiều không phải
buổi chiều
chút mùa đông ở Sài Gòn giữa tháng chạp
không ai nghĩ rằng Sài Gòn lại có mùa đông
chỉ là những sớm mai của tháng chạp
hơi se
áo khoác mỏng
Tháng mười ở Sài Gòn
Những năm tàn của các vị “trưởng lão”
Tháng mười của nước Nga xa xưa
Tháng mười của thời Trung Hoa phong kiến
Của những cuộc cách mạng không còn để lại dấu vết
mùa nắng tàn ♦ nhà thuê
một người ngồi trên một chiếc ghế và
một người đứng bên cạnh cái bàn không
trong khi đó
con chó nằm giữa
chút mộng tưởng… ♦ tình yêu sẽ không mất…
không biết vào mùa thu những người già sẽ làm gì ngoài ấy
vì ở đây không có mùa thu
chỉ là mùa mưa
Sài Gòn mưa tháng sáu
Sài Gòn mưa thật tuyệt
ngắn và dữ dội
như tình yêu đôi trẻ
góc vỉa hè còn ẩm ướt, nếu có một bông hồng thì
nghĩ về hàng cây dưới đường trong một buổi chiều mưa
những gjọt nước đọng lại như chút nước mắt thừa trong buổi chia tay của đôi tình nhân
rồi cũng bốc hơi theo gió
cũng không có gì còn nhớ
như mưa miền Nam
Buồn lạ hay quen ♦ Bài kết cho tháng 5
trong những ngày nóng bức tôi thường ra bờ kênh
cá trắng phơi mình nổi lềnh bềnh
đầy nước độc
con người nghĩ rằng thả chúng về cuộc sống xanh
Ký ức không rời ♦ Bản tình ca lập lại
ngày dội vào bức tường
ảnh động
loài ma mị thức dậy sau giấc ngủ dài
mọc cánh
Của một người ♦ Một mùa hè
khi sự giả trá là thói quen đầu môi
chìm mình trong huyễn hoặc
tự vinh danh mình
bằng những lời bịa đặt
Thư gửi kẻ vô danh
nhiều ngày tôi vẫn chưa viết được
bức thư gửi
người vô danh
sự ám ảnh mọc gai trong trí óc
Có phải ngày… ♦ Bài hát cho sự khởi đầu
ngày không tàn chỉ là hết thôi
giờ cùng cuối
hết ngày nhưng không tàn
vì còn đêm phía trước
Điều đáng kể ♦ Kẻ khác ♦ Hình nhân
nếu được chọn một công việc trong những ngày không có gì để làm
tôi sẽ là hình nhân rơm rạ ngoài ruộng lúa
canh giữ cho mùa màng
Suy nghĩ tháng chạp ♦ Một đoạn… ♦ Khát vọng vô tâm
Bao nhiêu cái nếu không giữa cuộc sống này
Nếu không có điều nọ thì cũng không có điều kia
Nhưng suốt đời
Ta đi tìm gì
Một buổi chiều chờ mưa ♦ Làm công chức
Có những cơn mưa vô cùng mong đợi
gội rửa cuộc đời
Những ngày nghỉ cuối tuần của nhân loại
trong buổi chiều chờ mưa
Tình ca cuối năm
sự ưu phiền của cuộc sống cũng đã nở hoa
vì mùa xuân là tất cả
trên những ngả đường nhân loại nhỏ to
râm ran bài hát mới
Tưởng như là mùa thu
Không có mùa thu ở phương nam
Trời vẫn đẹp
Mây chiều vẫn dịu dàng
Vẫn có những người yêu nhau như thuở xưa
Giả danh ♦ Khi mùa thu
Trùm đầu bằng sự ngu muội
Ký ức rêu xanh
Hàng ngày tôi hiện diện ở đây
Như kẻ đánh mất hình bóng
Khúc muộn màng tháng sáu ♦ Một ngày vui
Một bài thơ về một giấc mơ gởi đến một “tạp chí làng”
Không in được vì vấn đề “nhạy cảm”
Lòng yêu nước cũng được cho là vấn đề nhạy cảm
Chỉ để dành riêng
Không hiểu được
Tháng tư, Sài Gòn nắng
cô chủ mang cái tên của một loại rượu rhum
oằn oãi với những ngày tháng trắng
những gã đàn ông đã mang niềm vui đi đâu
tưởng như cốc rượu nhạt đắng đã quá hạn
Ghi chú tháng tám ♦ Ngày Chủ nhật
Người ngụ cư mỗi ngày vào thành phố với chiếc xe đạp sườn ngang
Nghiêng nón vành chào khách lạ
Đọc tin vào sáng sớm bão bên kia đại dương
Và cơn áp thấp ở biển gần

Bình Luận mới