không ai nghĩ rằng Sài Gòn lại có mùa đông
chỉ là những sớm mai của tháng chạp
hơi se
áo khoác mỏng
cũng thấy chút mùa đông
của phương bắc
một chút nhớ về Hà Nội xưa của bạn
những ngày chờ tàu
ở cảng
mùa đông ấy xuôi về nam
như về miền đất hứa
nay ở đây không có mùa đông
vẫn nhớ nhung ngày ấy
những cuộc chia lìa
rằng sau hai mươi năm
cũng trên bến cảng phương nam
chờ tàu
giữa nguy nan mơ về đất hứa
lênh đênh cùng hiểm nguy
như lời nguyền không thể giải hóa
những cuộc chia lìa
những thời khắc không thể quên
đã trở thành lịch sử một thế hệ
nắng ở đây, Sài Gòn
những ngày tháng chạp
gió heo may se thắt lòng hiu quạnh
một chút mùa đông ấy phương xưa
làm băng giá lòng ta
sống ở đây, Sài Gòn
nhiều năm
rồi nhiều năm
vẫn hắt bóng mùa đông ấy
khi ngày cuối năm về
sầu dài tháng chạp
tình yêu tôi
hai bàn tay giấu kín vào túi áo len qua cầu mai sớm mù mưa bay ở ngoài ấy nhớ nhung ai đôi mắt nhìn thiên cổ
ngồi ở đây, Sài Gòn
bên kia ngôi nhà thờ hơn trăm năm tuổi
những người viễn chinh từ bên kia bán cầu
đã đi qua
những dấu tích để lại như nỗi đau được làm mới thường ngày
khi ngồi đây, Sài Gòn, ôi những khúc kinh cầu quá khứ
và ở đây, vẫn Sài Gòn
có chút mùa đông của tháng chạp
như ước người yêu tôi bên cửa ngồi đan áo, chiếc áo len đẹp tuyệt cuộc đời
cho ấm tình mãi trẻ tuổi thanh xuân
.