ngày dội vào bức tường
ảnh động
loài ma mị thức dậy sau giấc ngủ dài
mọc cánh
bay
ngoài chân trời
ký ức lóe lên
như ánh sáng chớp giật
đôi mắt lệ đẫm của ai xứa
ngôi nhà giữa đồng không
của quạnh quẽ
tiếng ai hát bồi hồi
vang từ muôn trước
ngày dội lại một âm dư
người phục sinh
tháng tư
lệ đầm đìa
em ở ngoài kia
có những buổi chiều vàng
ghế đá bờ sông
một mình
nhớ anh
hãy nhớ nhau như ngày ấy
cửa thiên đường lần mở cửa
nắng xuống ven hồ
con đường ngang
bước lên Thành Nội
quần dưng xanh
phơ phất hiên nhà
tiếng chào dội suốt
những nằm thơ dại lịm ngất niềm vui
em ở ngoài kia
vườn trắng mộng
phai tàn mấy cuộc bể dâu
áo tím ngát
đường xưa
một trời thương thương nhớ nhớ
cho tôi hỏi thêm lần nữa
em ở ngoài kia
nhớ ai không?
.