dạo nầy lắm lúc hát nghêu ngao
như người mất trí
câu thơ tình bất chợt
bỏ quên thân phận mình chốn phố đông
học nhại cho khôn ngoan miệng lưỡi
cho tính khí thừa điêu ngoa
cũng chẳng thể viết xuống
một câu thơ lời vẹt
có hôm ta thử nhìn em
bằng đôi mắt
rỗng
trời ơi! nhan sắc Hoạn Thư
nhấp chuột chờ một nụ cười
gương mặt facebook đỏ gay
đưa tay thử sờ trên đầu thấy đầy mù sương
mới hay mình say khướt
tự dụi mắt
vào cái bóng của mình
con chim thiên di
bỗng quên lối về cuộc tình
rời mặt đất
bằng đôi chân trần ngất ngưởng
cúi nhặt tro tàn tô vẽ mặt mình
chỉ vì lòng nghi hoặc, thơ giấu nhẹm mặt thơ . . .
.