chúng ta đùa nhau ra
dạt cho thật xa
những chấp chới đồng loại
thảng hoặc
nhìn về nhau từ ánh mắt khác
chờ những cánh tay bão dông
tung lên từng phận số
những số phận đã trả giá thật bọt bèo
hay đến để
rồi về trong khoảnh khắc khác
nếm những vị thật đắng môi
guồng vẫn đang quay
bạn có cánh?
bạn không có cánh?
bạn có ô dù?
đúng vậy, lực ly tâm sẽ ném bạn
văng ra khỏi guồng
tôi không quen nghe tiếng thở chính mình
cơn hen làm tiếng thở nghe như tiếng thét
nắm đất ở đây mùi lạ
quê hương nầy quanh tôi mùi lạ
nhưng đã rất hào sảng
cho tôi náu nương
chúng ta đùa nhau ra
dạt ra xa
những chấp chới đồng loại
may mà không dẫm đạp lên nhau
đôi mắt tôi đã không còn tinh tường
khi tiếng nói người đồng hương vừa quanh đây
sao chẳng nhận ra ai?
chúng ta vẫn cố nén những cơn bão dông
trong lòng từng người
tiếng trumpet cơ hồ vừa gọi ai
quay về . . .
.