tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
chúng ta mỗi ngày
vẫn bị buộc đi trên những sợi dây họ giăng
nhưng chẳng nghe ai bảo chúng ta đang làm xiếc
Từ nhỏ, tôi đã nhận ra khoảng cách trong những lời nói, giọng nói nhã nhặn ấy, một khoảng cách thoạt tiên tôi muốn vượt qua mà không biết làm sao, rồi dần dà trở thành bức tường đôi khi là chỗ ẩn núp của tôi. Nhìn thẳng trước mặt, tôi hình dung bức tường ấy, những viên gạch nâu đỏ thoáng vết rêu mốc thời gian, hoặc những tảng đá nhiều hình dạng ghép vào nhau khéo léo. Nhìn bức tường ấy, và vâng dạ ầm ừ, chắc hẳn tôi sẽ qua được cuộc nói chuyện nhã nhặn của mẹ chứ?
có thể đầu tôi sẽ được cạo
và hai con mắt đi giày bốt
phổi của tôi bị nhồi nhét dưới cái bụng phình to
những giọng nói như tấm bia đỡ đạn
Tôi viết một bài thơ lên giữa ban ngày
khi nhìn thấy sĩ diện của những con người cần biện luận
cho hạn sử dụng trên cái nhãn hiệu của mình
Theo nhà thơ Phan Vũ, bài thơ Em ơi, Hà Nội phố được ông sáng tác vào mùa đông năm 1972, khi Hà Nội bị bom B52 đánh phá ác liệt . Bài thơ gồm 23 đoạn, nhưng trong một thời gian dài, vì những lý do riêng, cho đến năm 2009, nguyên tác bài thơ mới in trong tập Thơ Phan Vũ. Với ông, Em ơi! Hà Nội phố không phải là một lời thủ thỉ tự tình
Cho dù động lực phát triển kinh tế và đáp ứng cơn khát về năng lượng là những nhu cầu chính đáng, nhưng để đi tới mục tiêu ấy, vội vã xây những con đập mà không kể gì tới hậu quả về môi trường cùng với những tác dụng tiêu cực về kinh tế xã hội như an toàn lương thực, phẩm chất môi trường thì đó là những lâu dài xây trên cát lún.
để thiếp đi, hắn phải nuốt viên thần dược bào chế từ tội ác hoàn hảo
gió ngừng thổi trên ngọn sóng sơn màu đỏ rực
tương lai còn quá xa
chứng hoang tưởng thì gần
Quê tôi!
Nơi súng gươm và danh từ được in chìm trên trán
Trẻ em sinh ra để nhập cuộc
Với lừa phỉnh
Hommage à Nguyễn Xuân Hoàng sơn dầu trên giấy báo in 10 x 14 in Đinh Cường 20 – 9 – 2014
Hoàng kéo ra từ dưới gối một quyển sách nhỏ, chìa cho tôi. Đó là tập thơ Paroles của Jacques Prevert. Thế hệ trẻ bên Pháp sau thế chiến II kể như ai cũng biết bài Barbara trong tập này. Chính Jacques Prevert là người viết lời ca của bản Les Feuilles Mortes ( Xác Lá ) lừng danh khắp thế giới. Và tôi cũng không ngạc nhiên khi thấy Hoàng vẫn giữ tập Les Paroles làm sách gối đầu vào những ngày mà Hoàng biết là những ngày cuối đời mình.
Vẽ và thở là hai phạm trù khác nhau, hai sự việc rất khác nhau. Dù là có hàm ý vẽ đối với họ là chuyện tự nhiên, chuyện nhỏ hoặc vẽ là cần thiết như thở vậy, điều này có diễn ra đúng như câu nói ấy cũng không lấy gì bảo đảm được những sản phẩm được họ vẽ ra đều là tác phẩm…
Ông ta đã sở hữu một nghệ thuật nằm ngoài công thức thông thường. Và loại truyện như vậy không thể lập lại. Nó phải duy nhất. Nó chỉ xảy ra một lần. Để vượt ra. Để thoát đi. Để hóa thân. Để đánh tráo một sân khấu dưới một lớp lụa mỏng. Để làm biến mất một con voi bằng một cái phủi tay.
gặp lại người đàn bà
muôn năm- dáng đi mình xà
uốn khúc
nhìn- nức nở
Những ngày này tôi nghe người ta nói với nhau rất nhiều về con số 69
bạn có nghe?
và bạn nghĩ gì về nó?
Người đàn ông số 7 quay lại nhìn vào người đàn bà luôn đi phía sau anh ta. Người đàn bà có nước da ngăm đen. Bà ta cũng để ngực trần như những người phụ nữ khác. Thân hình bà ta hơi gầy, những chiếc xương sườn nhô lên một cách rõ ràng. Người đàn ông số 7 sờ xuống những chiếc xương sườn của mình và anh ta mỉm cười một cách khó hiểu.
“Tội lỗi.” Anh ta lẩm bẩm.
Nếu lộ trình thi ca Đặng Phú Phong là những thử nghiệm cùng những nỗ lực vượt qua, xóa bỏ chính mình, để hình thành cho cõi-giới thi ca Đặng Phú Phong một chân dung khác – – (Thì) “độ cồn” ẩn dụ trong “Truyện cực ngắn” của Đặng Phú Phong lại khiến người đọc, chỉ “nhấp môi” thôi, cũng thấy cháy bỏng ruột, gan niềm xót xa xấp, ngửa, chao chát đời thường. Điển hình là những mẩu truyện như “Con chim của Bác sĩ Tom”, “Đất”, “Đầu cọp, đuôi heo” “Quên”…
Cảm thức về thơ tùy theo từng người. Có người không ưa những câu thơ vần điệu, do quen tiếp nhận thơ tự do trong văn chương hiện tại, hoặc cho rằng đã lỗi thời tính chất bằng trắc trong thơ cũ. Có người lại không thích tính khó hiểu của thơ tân kỳ, trong đó thể cách đặt lời rời rạc tưởng chừng không liên hệ gì đến nhau thường được áp dụng.
Xe dừng bánh dưới chân đèo
Tôi lầm lụi dấn bước liều qua truông
Nghe trong cây cỏ dị thường
Tiếng xanh hú gọi mê cuồng mấy phen
khi về trân trọng anh em
bằng hữu một dúm bạn bè nghìn cân
mà đời dẫu có phù vân
mây còn chuyển hóa lập phân tình đầy
Buổi chiều khi Alexander đóng quân bên dòng sông Hằng
Nước từ Tây Tạng tuôn qua Hy Mã Lạp Sơn về biển Ả Rập
Nắng chiều làm đậm thêm làn da chinh chiến nắng mưa
Sóng cùng gió thì thào như tiếng binh sĩ nhớ nhà than vãn
chẳng việc gì đâu
em cứ vẽ lại bầu trời đi
những cơn mưa tháng sáu làm ướt đất
đột ngột gai mắc cỡ trổ hoa giữa mùa hạ
ở phía bên kia sông có kẻ trèo lên ngọn cau hát
Thuyền giấy và bóng đèn? chúng có liên quan gì nhau cơ chứ?. Bóng đèn tỏa sáng và đẩy lùi những suy nghĩ ám ảnh đen tối trong đầu nó. Còn thuyền giấy? Nó đọc xuống trang: ” thuyền giấy có thể đi xuyên và lệch so với quỹ đạo, sẽ mang lại cho bạn cảm giác đi qua các chu kì nước trên bề mặt của cuộc sống. Chiếc thuyền sẽ di chuyển tới viên ngọc màu xanh mà bạn đang ao ước
Lúc còn ở Đức, có lần tôi bỗng nhận một cái email của anh. Tưởng anh nhắc gửi bài, chưa gì tôi đã nghĩ đến chuyện… nói dối, không ngờ anh bảo, “anh đang xuống tinh thần lắm Nga à, chỉ còn muốn tự tử chết thôi em ạ”. Và rồi anh bắt tôi hứa đừng kể cho ai nghe, anh than anh buồn và đơn độc.
đẩy lùi phía sau
đất xếp hình tôi đi
hội chứng trinh tiết
tình nhân gọi đen
Bình Luận mới