Lịch Sử Của Nhiếp Ảnh
“Queer, không phải là về vấn đề quan hệ tình dục với ai—đó chỉ là một khía cạnh của nó—mà còn là về cái tôi luôn mâu thuẫn với mọi thứ …
Chuyện con cầm dao giết cha mẹ trong lịch sử Việt Nam, lịch sử nhân loại cũng có, nhưng không nhiều. Cầm bút đâm cha như Thu Tứ, thời Nhân Văn Giai Phẩm, suốt những tháng ngày cực thịnh của đấu tố loại này, hình như cũng không có. Chỉ thấy các văn hữu thân thương múa bút đâm chém nhau kịch liệt để Bác Đảng vui lòng. Không nhớ có thằng con nào xông ra gánh vác giùm công tác ấy.
Một cuộc thảm sát bóng đêm diễn ra, từ độc chất của vọng âm bí ẩn
bên ngoài khuôn viên bầy ngựa bạch sắc diện xanh xao sau cuộc hải hành mùa Thu
Cào bới xuống
Xuống nữa . . .
Bằng cả đầu mình tứ chi và tồn tại từng phần
Cho đến khi . . .
Muốn khiêu vũ chân trần trong vũng nước của mưa
bật ô lên, mưa sẽ khóc
và mắt ngọc trôi giữa rêu xanh
Tôi đã ghé qua một buôn làng đang phiền muộn. Buôn làng này nằm trên rẻo cao của một thị trấn nhỏ. Tất cả gần 100 hộ dân. Điều đặc biệt là họ không mang nỗi buồn theo trong giờ lên rẫy, trong các cuộc hội hè và cả trong giấc ngủ. Chỉ đôi khi có vài đôi mắt trũng sâu không chứa điều gì ở trong đó.
Bằng một cách nào đó tất cả những thiếu nữ ngực trần đã thoát khỏi vòng xích. Họ hoàn toàn tự do. Nhưng họ không trốn chạy. Bởi họ biết điều gì sẽ diễn ra. Khắp nhân gian đang bị bủa vây bởi những lời nguyền. Họ sẵn sàng đón đợi cái chết mà theo họ đó là hành động đào thoát vĩnh cữu.
miệng thổi tía lia . tâm loạn đả
tu huýt nằm đâu. gà lộn chuồng
tuyệt tự hăm he tuồng đẻ đái
trái vải sâu nằm hỏi tội đuông
chiếc buýt to đùng như thớt voi
ông nài trung niên trên bành phía trái
ấy lại mưa nữa Trời
thích đùa hay sao mà đủng đỉnh đổ hoài đổ mãi
Em đã chửi tôi như chó khi đọc thơ tôi, em sẽ chửi tôi tan tành như thức ăn của chó khi đọc lòng tôi, em sẽ chửi tôi ròng rã bô bô như tín đồ của thượng đế khi đọc tôi, bằng cái miệng còn lại.
Không có sự tự do nào vô hạn cả, kể luôn sau khi chết. Bản thân của Tự Do bị giới hạn ở chữ Tự, ” “, nghĩa là tự mình. Mỗi tác giả đã tự có giới hạn. Mỗi phóng túng đã tự có giới hạn. Mỗi bài thơ đã tự có giới hạn. Do đó, thể thơ mở rộng là đi từ giới hạn nhỏ ra giới hạn lớn. Như nhìn qua khung cửa sổ rồi nhìn qua cửa lớn, cho dù ra khỏi nhà, giới hạn sẽ là tầm mắt.
Có rất nhiều nhân dân
Của đồ đá đồ đồng quấn tã hình hài đẻ non lon ton khát vọng
Của đồ Sida đồ China chùi chùi lau lau bụi bám trên hoang hoải niềm tin cướp bóc
Của đồ chó má đếm không hết ích kỷ và đố kỵ vùi dập bình minh tổ quốc
không đèn tức là tối
không chối tức là nhận
có hận chẳng làm gì
vậy thì cứ y án
cứ cố với theo những chiếc bóng tuôn chạy trên các xuồng máy
dân cư cả một thành phố
bỗng nghiễm nhiên thành những diễn viên múa rối nước
Đại sứ Martin vĩnh biệt nhiệm sở lúc 4:58 phút sáng ngày 30 tháng Tư, 1975. Ông Martin đã tự biến mình thành con tin, để Bạch Ốc không thể ngừng sớm cuộc di tản. Tuy nhiên, ông đã không thành công hoàn toàn; số người dân miền Nam kẹt lại trong khuôn viên Toà Đại Sứ khoảng trên dưới 400.
con đường đẽo gọt quanh tri thức mù mờ
đường dội quá mức rễ ngọt
khuy bấm là gì
nếu không phải nhờ gió
tung bay
để dẫn đến một thời gian
để biến thành một mảnh cỏ
quả thật thời gian đang nắm giữ những móng vuốt
bạn đừng nắm chặt
Ở Juan-les-Pins, người ta sống như không hề có cuộc chiến. Đàn ông mặc quần dạo biển và đàn bà khoác váy màu nhạt. Họ đều già hơn Ingrid và Rigaud khoảng hai mươi tuổi, nhưng sự cách biệt này không rõ ràng lắm. Với làn da rám nắng và dáng dấp thể thao, họ vẫn trông trẻ và vô tư một cách giả tạo.
Patrick Modiano sinh ngày 30 tháng 7, 1945, sau kết thúc chính thức của Đệ nhị Thế chiến nhưng ngay trong thời gian chuyển hóa của châu Âu từ chiến tranh sang hòa bình, …
sau cái chết của đứa em kế- tôi trở lại
với bức tranh vẽ cái bẫy chuột đã hết độ nhạy
u ám- nói đúng hơn đã hỏng
để chỏng trơ một góc bếp
Cao nguyên. Tuổi trẻ tôi đã sống
Chung và riêng ở một miền trời
Bốn mùa ủ kín trong thung lũng
Rượu ngâm lâu chờ đợi chạm môi
ngồi nơi góc quán hình dung những nẻo đường tuổi thơ anh đã qua
tôi buồn nghiêng trưa – sông Tiên đứng gió
nỗi nhớ trùng dâng bạc ngời mắt sóng
Dọc đường xa lộ xuyên bang từ L.A. lên Las Vegas mày nôn nao nghĩ tới những màn ảo thuật Anh Đào nói. Mày tự hỏi tại sao ảo thuật chỉ xảy ra trên sân khấu thôi. Mày muốn ảo thuật xảy ra ngay tại đây, bây giờ, một thứ ảo thuật nào biến 5 tiếng lái xe thành 20 phút, một thứ ảo thuật mang nguyên thành phố Las Vegas vào sát L.A.
Hắn dừng lại, lôi ra từ túi quần chiếc điện thoại di động. Quỳ gối trên con đường mòn ướt át., hắn muốn chụp bắt cái điều vừa đến với hắn qua hình ảnh chiếc lá khô với góc lá vễnh cong bướng bỉnh bên cạnh đám xác lá cam chịu nằm bẹp dí trên con lộ nhỏ ướt át một buổi sáng đầu mùa Thu.
Ai cũng sợ linh hồn bị bệnh, phạm pháp, bị giam tù.
Ít ai ngờ linh hồn là cai ngục.
Không có tù, cai ngục sẽ làm gì?
sao chép những gương mặt từng như đã gặp, từng như đã quen
họ cười và khóc qua từng trang
bài văn xuôi về cuộc đời vốn thế
hẳn nhiên như một chiếc lá vàng tự kể
những tổ kiến đen đã bỏ đi khỏi gốc sồi già
như thị trấn vừa di tản
một nơi bắt đầu bị bỏ hoang
bắt đầu của những dấu hiệu thời suy tàn
Ngày hôm nay nó thò ra một trang, một trang thôi các bạn nhé, nhưng nó nằm chình ình trên một trang facebook. Vậy nên một loáng sau nó lây lan thật nhanh ở mấy chục trang khác. Ồ, mấy trăm, mấy ngàn trang rồi, nó đang dừng lại ở con số bảy triệu bảy trăm ngàn baỷ trăm bảy mươi bảy! Tất thảy thật sự rụng rời.
Bình Luận mới