tác phẩm của Mel Bochner tại Viện Bảo Tàng Serralves- Bồ Đào Nha
Mel Bochner là một trong những người tiên phong trong Nghệ Thuật Khái Niệm (Conceptual Art), với khuynh hướng đưa ngôn ngữ vào …
Em nghe thấy chăng
Những đêm hoang vu gió lóc thịt xương
Dưới một cành thông buốt nhọn ở Đơn Dương
Anh đứng ngây mình trong nỗi tự sát và yêu em
đôi chân mỏi mệt
ngồi xuống trên hư không
bên kia màn đêm đen là áng sáng trắng, sự tráo trở của thời gian
Vỡ òa theo nắng lên nhanh
nhập nhòe nhân ảnh trắng vành mây trôi
Hoàng hôn đỏ ối màu trời
Đếm bao nhiêu giọt luân hồi vào đêm
Tui cứ tưởng ông khen Nguyễn Ngọc Tư là ông khen thiệt, ai dè ông khen Nguyễn Ngọc Tư đã thèm rồi ông lại đem ông ra so sánh ông cũng có những cái giống y chang Nguyễn Ngọc Tư, chẳng khác nào ông vẽ bùa rồi ông tự đeo cho mình…
Okay- sàn diễn dựng dàn ngay giữa thủ đô
bắt đầu “cha bảo dàn dựng thì không sập”*
phần đầu- nơi não bộ được chia hai bên
bên phải tuyền những từ đời thường
Dấu hiệu miễn phí trong nền văn minh của chúng tôi
là gió
chúng chuyển động liên tục
tôi thấy sự tự do
ở giữa
đêm lấn dần qua ngày mai
người vẫn ngồi canh biên độ
cầu nuốt sông sông nuốt cầu
có chút gì rưng rức giữa mưa
Cỗ quan tài này rất rông và không bằng phẳng. Từng người đang đào xới bên trong bằng tay. Họ an vị ở chỗ của mình, nhưng, luôn là thế, bằng nhiều cách khác nhau họ xâm nhập vào nhà nhau. Bởi những tiệc rượu dài lê thê. Những mẩu chuyện qua loa, và nghĩ rằng đấy là sum họp. Cụng chén, rồi lại cụng chén. Tàn tiệc, họ lùi hết đi và trở về cái hang của mình. Như tôi nói, họ thường xuyên xâm nhập vào chỗ của nhau, và, cũng rất thường xuyên, họ ngăn chặn nhau bước vào chỗ của mình.
Tôi ngồi vẽ một bản thảo màu xanh
những chiếc lá chết cười nhạo tôi
về giấc ngủ thiếu mặt trăng, một đôi tay mờ
và cảm giác của một sự mỏi chân
chiều thứ 7, tôi và kim đồng hồ giẫm lên nhau
phin cà phê nhỏ những giọt không màu
tôi – loài máu trắng
Nếu My bị điện giật, ký túc xá sẽ mất điện. Tôi tưởng như có thể nhìn thấy rõ ràng cái xác cháy đen của My kẹt giữa mấy sợi dây to bằng cổ tay. Nhưng My là loại cá thể mang đột biến trội, được chọn lọc tự nhiên giữ lại và nhân giống. My không bao giờ chết lãng xẹt như những thằng cùng loài kém thích nghi khác.
Sáu mươi năm sau người ta lại nhắc đến cái hồn ma của chính sách Cải Cách Ruộng Đất ở miền Bắc, một vết nhơ không rửa nổi của nhà cầm quyền cộng sản trở thành vết hằn trong tâm trí tuổi thơ của chúng tôi.
những ngôn từ xám
tạo hình hài lịch sử dị bản trong vỏ bọc của đêm
đi về phía quá khứ
thuyết trình chứng minh nỗi sợ hãi đã đến với lửa
Người luật sư đã giải thích rõ là khi nào cả hai ông và bà Võ Phiến qua đời thì di chúc này mới có hiệu lực. Và, cũng trong điều khoản này không có ghi thêm bất kỳ câu nào có ý cho Đoàn Thế Phúc có quyền biên tập lại những tác phẩm của Võ Phiến.
Vậy thì việc Thu Tứ Đoàn Thế Phúc tự ý đục bỏ, sửa chữa và cho in (trong nước) hai tác phẩm của nhà văn Võ Phiến là một việc làm hoàn toàn sai với di chúc của thân phụ ông.
Ở thế giới ấy được họ kể lại trong tỉnh táo khi trả lời với bác sĩ, rằng họ đã gặp rất nhiều người chẳng có đôi mắt, chẳng có tay chân, và gương mặt bị chảy dài xuống cổ. Vì thế nên đó là những gương mặt không hề biết nuối tiếc điều gì bởi họ không có cổ để nuốt vào những điều nuối tiếc ấy mà tiêu hóa.
Nâng bi Cộng sản bây giờ là một công tác cực kỳ khó khăn, gian khổ, một loại mission impossible. Đội ngũ bồi bút của Đảng, tài nghệ siêu quần bạt chúng, kinh nghiệm đầy mình, cả đời nỗ lực nâng đến nỗi lưng còng xuống, rồi gẫy gập, khiến việc di chuyển khó khăn, phải dùng thêm cả hai tay… mà giờ này cũng ê càng hết rồi. Cháu đừng dại dột tranh nghề của họ.
…để đáp lại khẩu hiệu treo ở Times Square của Barbara Kruger:
I AM NOT TRYING TO SELL YOU ANYTHING!
Để làm gì?
tới đâu?
giấc mơ không cho tôi biết
chỉ biết tôi cứ leo
Em về bên tôi để sống trong mơ
Những công thức của nỗi buồn đã được làm mới
Bên những dòng xe
Cơn ngái ngủ của mùa thu – dài lê thê
Đoàn người dừng lại và ngắm nhìn y. Y biết họ ngắm nhìn mình bởi y cảm nhận được có rất nhiều ánh mắt đang dò xét trên thân thể y. Y là kẻ mù lòa nhưng vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ, thậm chí y có thể nhìn thấy được mọi thứ nếu như mở mắt ra. Nhưng y không bao giờ mở mắt bởi y muốn mình là người chiến binh mù lòa. Chiến công của những kẻ mù lòa mãi mãi là một điều đáng ca tụng về sau.
tôi thấy ông cụ lại đứng lên. lũ chúng đã cướp hết sự tự do. cướp hết quyền của con người. cướp từ lâu. ông cụ nói. đã bị cướp sạch hết từ lâu. những người làng đang dự diễn thuyết cùng nói. lập tức vị sứ giả đem những lời ông cụ và lời những người làng đặt lên chiếc bàn cân làm bằng hương thơm của những loài hoa ở trên trời.
thời gian bấy giờ vào khoảng đầu thế kỉ- tất nhiên- tôi ngồi lọt thỏm giữa nhiều tiếng cười- nói (to tiếng) tiếng cụng ly- tiếng ghế kéo- xô- phải tỉnh tuồng ghê gớm mới nhận ra tiếng đàn thùng của phi khanh chơi giống hệt tiếng đàn bá nhỡ…
thằng con mang hia đội mũ
tôi đứng lên chào ông cụ
hóa ra cu tí nhà mình
định chơi trò lấp cả vú
Bình Luận mới