Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

mãi võ sơn đông

 

 

 

rời bỏ tôi với những xung khắc
đến đoạn tuyệt
rồi hoà giải- rốt cuộc chả đì
tới đâu

– giờ
cô nói được năm thứ tiếng
ngó cô lừ mắt tôi nói “cô nom như cái tự truyện
cắc cớ- í!” đảo mặt nhìn trước

sau
cô bảo- chỉ dựa trên kinh nghiệm
sống- quan sát thôi sao?

tôi nói “không- tư tưởng đấy!”
cô đỡ lời tôi bằng cái lườm
với một tiếng- ừ!

giơ hai tay lên trời
– tôi lắng nghe
cô đọc từng trang tự truyện đời cô
một cách mạch lạc- khúc chiết

đứng chịu trận- cuộc đời thực
giả
quả khôn lường

trong lúc còn đương miên man
– chốc chốc
cô kêu tôi hạ hai tay xuống

từ dưới chân tóc- nách cô
tỏa mùi giấy cũ
thấy- mình phải nói đại

câu gì đó- làm sao
khiến cho cô nửa muốn nghe
nửa không muốn nghe

với lại- tôi- cổ
vẫn chưa dùng bữa chiều
tôi nói “cô
nói cô hay- cô đừng có ép tôi
cạo đầu- nha!”

cô vung tay lên
ngang trán- năm ngón xòe ra khoát
như kiều nữ phẩy quạt!

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)