nhìn nhau thẳng đứng
đi em
không còn thương xá
con gà trống gaulois sắp chết
những hàng cây cũng đã chết
dinh xã tây sắp ngộp thở với những khối bê tông
vây kín
không còn tô thùy yên
người công nhân quét dọn hành lang
cũng không còn
phá tam giang đâu còn mà em nhìn bong bóng nước
chỗ nào để chúng ta hẹn hò
thành phố sắp giới nghiêm
nhìn nhau
thẳng đứng đi em
không còn nơi hò hẹn
không còn
04.09.2014
tự nhiên nàng lại đổi ý giữa chừng
còn mấy phút nữa đến
tự nhiên cái ý nghĩ phải thay đổi địa điểm
nàng định nói quyết định cho chàng biết
nhưng mấy người cũng có ý nghĩ thay đổi
địa điểm như nàng
hối thúc dữ quá nên nàng chưa kịp nói với chàng
chỉ một cái rùng mình
nàng chuyển sang một đường khác
hình như có mười hai người cũng thay đổi địa điểm
như nàng
(sau này nàng biết có đến hơn một trăm người, ở các tour khác)
thôi, không hề gì
cứ để chàng đến sapa
(chàng thích dự những phiên chợ tình một mình)
đàng nào sau này chàng và nàng cũng sẽ gặp nhau
mỗi năm
có hai mùa du lịch
nhưng năm nào cũng có những người đổi địa điểm giữa chừng
(nàng nhớ trước khi nàng có quyết định thay đổi địa điểm
loáng thoáng bên tai nàng có ai đó nói ở châu phi có dịch gì đó)
04.09.2014
viết cho những em bé mang hộ chiếu Hàn Quốc ở tỉnh Hậu Giang
mấy chục cô dâu xứ hàn
qui cố hương dắt theo mấy chục đứa nhỏ
chẳng có khai sinh
ngày ngày bán vé số
mò cua bắt ốc linh tinh
tương lai như đám lục bình
mùa nước nổi
nghe mà nhức nhối
chúng làm gì nên tội
bị quê hương chối từ
vì nghe đâu phải mười tám tuổi
mới làm được khai sinh mới được đến trường
làm sao chúng sống đến ngày này
mà đi học
khi một con người không nhân thân không hộ tịch
những giề lục bình
trôi vô định không nở hoa
dù là màu tím ngắt
05.09.2014
chín chục ngàn lính đánh thuê
thành ông chủ
chín chục ngàn ông chủ
thành ôsin
03.09.2014
.