Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

không còn chỗ | ngẫm nghĩ lá vàng

không còn chỗ

Con người không còn chỗ,
Biết ở đâu bây giờ?
Ngoài đường đầy xe cộ,
Ăn thứ gì cũng dơ.

Muốn vào rừng mà ở,
Đầy bẩy sập, bẩy treo,
Tìm không còn con đỏ,
Suối cạn nguồn khô queo.

Muốn đi ra ngoài đảo,
Thà làm Rô bin son,
Biển đầy chồn đầy cáo,
Cá không còn một con.

Muốn vào chùa mà tu,
Chùa quá nhiều La Hán,
Thôi cứ điên … vi vu!
Như tổ sư Bùi Giáng.

Không còn chỗ dung thân,
Những tiếng kêu ai oán,
Những cảnh đời thương tâm,
Những phận người bé mọn.

16.08.2013

ngẫm nghĩ lá vàng

vì đói nghèo có một ngày nổi loạn
lỗ trí thâm xuống núi nhậu thịt cầy
lúc đắc chí cầm một cây vạt nhọn
múa vài đường cho đã lúc no say

trời năm ấy nổi một cơn gió bụi
xác ngoài đường xó chợ đói trơ xương
trên rừng núi lá vàng rơi xào xạt
nước sông hồng ngơ ngẩn trước tang thương

20.08.2020

bài đã đăng của Huỳnh Minh Lệ


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)