Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Đêm cuối ở Santa Ana

 

 

 

được nửa chừng níu tay tôi thị nói- đi đường khác thôi!

– a

thời gian bấy giờ vào khoảng đầu thế kỉ- tất nhiên- tôi ngồi lọt thỏm giữa nhiều tiếng cười- nói (to tiếng) tiếng cụng ly- tiếng ghế kéo- xô- phải tỉnh tuồng ghê gớm mới nhận ra tiếng đàn thùng của phi khanh chơi giống hệt tiếng đàn bá nhỡ trong chùa đàn của tuân “cũng hậm hực- nghẹn ngào lẫn u uất- không thoát hết được vào không gian”

ai cũng biết đoạn văn bỏ trong hai dấu nháy của tuân- tôi đọc năm 17 tuổi

(để một đêm trăng khác- ôm em dưới thung lũng hoa vàng- nơi tâm khảm chốc chốc vang lên tiếng đàn của bá nhỡ- lúc bổng- lúc trầm!)

bây giờ tôi thực sự muốn làm một bài thơ

đọc từ đầu tới cuối- vừa đúng 20 giây

đừng nghĩ tôi muốn tạo cú hích- ai cũng có quyền nhẩy- việc nhẩy đến đâu- được bao xa- còn tùy!

đêm ấy tôi buồn não nuột (cởi áo- quần tôi nó- nọ nay tuyền làm chuyện bất như ý!

thị kéo mặt tôi- áp vô giữa hai trái vú- mặc tôi kể lể- thị đè hẳn lên người- tôi đi vào thị(!) nhất cử nhất động của tôi- nó đầy thú tính

– thị nói “em thấy đụ- chẳng khác nào cái cách hòng để sinh tồn- hệt bản năng súc vật chúng phải sống- như anh vọi của khái hưng- chẳng hạn!)

tôi thức giấc lúc nửa đêm- không mảnh vải trên người- tưởng tượng đang nằm giữa đường lạ- thị thì đứng ngay đỉnh đầu (tôi nói- em đứng trên nóc chùa đàn- vẫn hơn!) trong trời dày dặc sương- xám- ngồi bật dậy thị vùng chạy- tôi thét vói theo- muốn chơi- không chơi- cũng nói! mày mặt tôi- nó nom hết sức sầu khổ

lúc nhận ra tiếng đàn thùng của phi khanh chơi- đấy đích thị tiếng đàn của bá nhỡ thì nhiều tiếng cười- nói (to tiếng) tiếng cụng ly- tiếng ghế kéo- xô- lắng xuống- tôi nhận thấy tâm trạng mình điên mê khi giống khi- cũng chả giống ai đang sống ở đời nay (tối qua tôi nằm chết trên sàn phòng- có ba chiếc bóng vây quanh- cực lặng lẽ- tất nhiên- ý muốn làm bài thơ đọc từ đầu tới cuối- đúng 20 giây không còn

– điểm nhấn ở đây- là ai cũng có quyền nhẩy- việc nhẩy đến đâu- bao xa- còn tuỳ!)

tôi thấy- thị mở toang hết các cửa- mình bước vào ngôi nhà mới- đứng gần cửa chính tôi ôm kiều chinh nơi tâm tưởng.

 

 

 

.

bài đã đăng của Vương Ngọc Minh

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2025 damau.org ♦ Tạp Chí Văn Chương Da Màu
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)