Cái xe gắn máy Tàu
đang chạy bình thường
bỗng dưng trở chứng
chùng sên
rồi tuột hoài hoài
Gắn đi
gắn lại
mệt bở hơi tai
cũng chạy ra được chỗ sửa
“Phải chặt đi một đốt thôi anh”
Thằng thợ đưa tay bóp vòng dây sên rồi phán
“Ừ! Miễn sao hết tuột tao mừng”
Thằng thợ loay hoay tháo bánh
kéo sợi dây sên đặt lên cái đe
dí mũi đột vào một đốt sên rồi
nâng búa chuẩn bị đập
“Tiên sư mày! Chọn đốt khác đi
hình như nó là đốt sên duy nhất không phải hàng Tàu
mày thấy không?
nó sáng thế kia mà”
Thằng thợ ngơ ngác nhìn tôi rồi lắc đầu lẩm bẩm
“Ông ở trển xuống hay ở dưới mới lên?”
Đứa con trai nhỏ đã chìm vào giấc ngủ
có lẽ trong giấc mơ của nó
có ông già nô-en
với hộp quà bọc giấy kiếng
thắt ruy-băng thật đẹp
Người đàn bà vẫn trằn trọc
băn khoăn
lâu rồi không nổi lửa
biết ông già nô-en
có nhận ra ống khói nhà mình?
Có tiếng động trên mái nhà
Không!
Chỉ là lũ mèo hoang
Có tiếng động nơi nắm cửa
người đàn bà hồi hộp
chờ
đợi
Cửa mở
có tiếng bật bếp
lửa!
Cái ấm nước phút chốc đã sôi
hơi muốn thổi bung nắp
cuộn vòng
bay
bay
Và trong phút giây
trong ánh lửa phập phồng
người đàn bà vùi đầu vào ngực ông già nô-en
mang khuôn mặt chồng mình.
Như ngày xưa tôi vẫn thường tiện chân
đá vào cái cót lúa
mẹ quây nơi góc nhà
mỗi khi đi ngang qua
Chỉ nghe tiếng kêu cũng có thể biết
lúa trong cót
đầy
vơi
cỡ nào
Cũng như bây giờ mỗi khi rảnh rỗi
tôi lên mạng đọc một vài bài thơ
của một vài tác giả
tất nhiên tôi không thể đá
mà chữ nghĩa tự kêu.
.