Trang chính » Sáng Tác, Tiểu thuyết Email bài này

bờ kia- phần 13

0 bình luận ♦ 5.03.2015

 

Mọi người ngồi xuống, chia đều hai bên để bè thăng bằng, trừ bốn người chống sào, hai đàng sau, hai đằng trước. Nhà-chài đứng mũi bè, nhìn quanh, phất tay chỉ về phía bên kia bờ ra hiệu. Đám thanh niên cong người đẩy sào cắm sâu vào đất bùn ven sông. Bè nhích dần, chếnh choáng như say rượu. Tiếng bong bóng nước lục bục vỡ. Gió lặng dần, bè xa bờ, lặng lẽ trôi. Tiếng ếch nhái nhỏ đi, mơ hồ nhưng chừng thê thiết hơn trong đêm đen kịt.

Bè trôi được hai khắc thì có người thì thào:

– Chếch về phía trái tránh cái Cồn Tiên, xong thì cứ đi thẳng!

– Đi thêm bao lâu mới tới?

Tiếng đàn bà hỏi, giọng ấm ức chực khóc, nhưng chẳng ai đáp. Người nãy ra hiệu lên đường lát sau ậm ừ trong cổ:

– Độ hai trống canh…Tới nơi khoảng đầu canh ba, nếu cứ suôi nước thế này…

Bè chòng chành đổi hướng. Chẳng một ai thấy Cồn Tiên phía tay phải cho đến khi đom đóm hàng ngàn con không biết từ đâu bay tới soi sáng mặt sông nhấp nhô ánh nước. Cồn Tiên thấp thoáng như không có thật cho đến khi trận mưa đom đóm đổ lân tinh vào những chòm cây nhô cao.

– Bắt vài con bỏ vào lọ cho em, tiếng bé gái khẽ cất lên.

– Đom đóm trên sông thế này, anh bắt sao được!

Đứa bé gái bật khóc, thanh âm ậm ực trong cổ.

– Bao giờ sang Bờ Kia anh sẽ đền cho, nín đi…Tiếng con trai cất lên van nài.

Tiếng người lớn gằn giọng:

– Im, chúng mày im…Chúng nó mà nghe thấy thì chết cả nút bây giờ!

Lại chỉ tiếng chèo khuấy nước.

Một người lẳng lặng ra đầu mũi bè, ngồi xuống cạnh Chà. Tiếng sào chống nước đều đặn nhưng bè không di chuyển nhanh như khi sào chạm đáy sông khi còn nông. Bốn thanh niên cầm chèo thay sào chống, giang tay chèo, nhịp nhàng khuơ nước. Chà bảo, cứ thế, sắp đến giữa sông rồi. Cô Đồng đến cạnh Chà khẽ nói, giọng ngọt và mềm:

– Không thấy tàu tuần giang!

Chà bật cười:

– Mình mà thấy nó thì hẳn nó cũng thấy mình, ắt bắt và đưa mình vào trại học tập. Đã cẩn thận canh giờ tuần giang nên mình qua sông lúc bọn tuần giang không đi. Vả lại, cứ qua được giữa sông là yên, chúng nó chỉ kiểm soát bờ Bên Này thôi. Bên kia, chúng nó chẳng mấy khi qua!

– Ờ nhỉ…Em ngu thiệt! Tướng công đừng chê nghe…Cười khúc khích, cô Đồng hỏi, khi nào thì tới giữa sông?

– Nước lặng, chỉ chừng giờ sau -Chà dặng hắng, tiếp – Thôi, về chỗ ngồi đi!

Bè trôi lờ lững. Nhà-chài tươi tỉnh, vỗ vai Chà, nói:

– Trời thương, quả thuận dòng, êm chèo, mát mái!

Quay về phía những thanh niên chèo chống bè, Nhà-chài khuyến khích :

– Chỉ trăm thước nữa là đến giữa sông, sau đó thì ta ngơi tay được, rồi qua Bờ Kia thì nghỉ thả cửa!

Anh-giáo ôm vai Kiều. Khi vượt ranh giới chia hai phần đời, không một ai lại bình thản ngay khi con nước chỉ gợn lên chút hoài vọng những ngày đã qua. Chà cười, nay oang oang:

– Đây là giữa sông, chục thước nữa thôi thuộc giang phận Bờ Kia rồi. Chúng ta sắp vào bến Tự Do…

Bè lướt tới nhưng bỗng nhiên quay ngang, chòng chành, mất hướng. Nhà-chài nhảy tới chỗ cắm tay lái, hò đám thanh niên đồng tay chèo. Bè xoay vòng vòng, mặt nước xoáy như bị hút xuống phía dưới, bọt trắng nổi lều bều. Đám thanh niên nghe Nhà-chài hô, cùng nhau cắm chèo xuống giữ cho bè ngay ngắn. Nhưng cái sức xoáy kỳ lạ kia vẫn khiến chiếc bè xoay vòng vòng. Nhà-chài thét, chèo ngược lại. Bè nhắm hướng Bên Này, nhích tới. Chà nhẩy lại, hỏi:

– Chuyện gì thế?

Nhà-chài lắc đầu, nói không biết. Ông ta cởi quần áo, nhẩy tùm vào nước, rồi lặn xuống. Hai phút, ba phút trôi qua. Ông nhô đầu lên, nói lớn:

– Bè không thấy mắc vào cái gì mà xoay tròn tròn như vậy!

Một thanh niên không nói không rằng lao mình xuống, ngụp sâu trong lòng nước mầu tối sậm, vòng qua vòng lại kiểm tra. Lát sau, anh ta cũng trồi lên, lắc đầu, chẳng hiểu vì sao bè không vượt lên qua thẳng Bờ Kia mà cứ xoay vòng vòng ở lằn biên vô hình giữa sông.

Anh-giáo, Nhà-chài và Chà đã từng cùng nhau đáp vào Bờ Kia một lần, và không gặp cái hiện tượng bè xoay tròn ở ranh giới Bên Này. Nhà-chài hô bọn thanh niên thử lại, cùng chèo. Nhưng vô phương, bè vẫn trôi vòng vòng, không đâm thẳng vào Bờ Kia được.

Sắp đến giờ tàu tuần giang đi kiểm tra. Chà ra lệnh chèo bè ngược lại đâm vào Cồn Tiên. Thật lạ, bè không hề xoay vòng.

Anh-giáo lẩm bẩm, đi tìm tự do khó thế, thật chẳng có gì quí bằng!

Chà nghe thấy, cười khẩy rồi buông thõng:

– Trừ tiền!

*

Giấu bè ở Cồn Tiên xong thì tầu tuần giang đi tới. Thật mà nói, bọn lính tuần này ghen với Cảnh Sát Giao Thông đường bộ, tìm cách mãi lộ trên sông, nhưng những con mồi thường là ngư dân nghèo rớt mùng tơi, kiếm chác chẳng được bao nhiêu. Còn những con mòng lớn như bọn chặt rừng buôn gỗ lậu, ‘‘ăn được’’ phải là quan kha khá, cấp ủy trở lên mới có lộc.

Đom đóm vẫn sà xuống, lập loè chớp sáng một góc cồn. Bỗng dưng, chúng bay đi, mặt sông nay hết óng ánh trong đêm, thế giới nhuộm đen ngòm dọa dẫm. ‘‘Đom đóm bay đâu mất rồi?’’ đứa bé gái hỏi, rồi khóc thút thít. Nó nghẹn giọng: ‘‘ Em sợ! ’’. Thằng anh thì thầm: ‘‘Mình khấn bố mẹ mình cầu cho đom đóm bay về nhé!’’. Con bé ngần ngừ: ‘‘ Bố mẹ mình chết rồi à?’’. Thằng anh bảo, chắc thế. ‘‘Chết là thế nào?’’, con bé hỏi. Thằng anh im lặng, lát sau, nó chắc giọng ‘‘…Chết là đi rất xa, không ai thấy nữa! Thôi, khấn đi!’’. Nép vào anh, đứa bé gái run rẩy, tay kéo áo lên che cổ. Thời gian choãi ra dằng dặc. Thình lình, một con đom đó to bằng ngón tay trỏ lượn lại. Chỉ chừng ba phút sau, ánh đom đóm thấp thoáng rồi hàng ngàn con bay đến phủ mặt cồn chiếu sáng những lùm cây bụi cỏ. Giọng mừng rơn, thằng anh nhìn trời lập loè đom đóm, giọng đắc thắng: ‘‘Đấy thấy chưa, đã bảo mà, bố mẹ mình linh thật! ’’ . Đứa bé gái níu tay anh, nói:

– Bắt cho em đi, nãy hứa rồi đấy!

– Ừ…Anh nó đáp, ngần ngừ – Chẳng biết bỏ vào đâu, mình không có lọ!

Nhưng thằng bé trai vẫn quơ tay chộp, bắt được một con, khum tay nhốt. Con bé ghé mắt nhìn, nhưng không thấy đom đóm lập loè, thất vọng kêu:

– Nó chết rồi!

Thằng bé mở tay thì con đom đóm bay vù lên. Anh-giáo ngồi xuống cạnh hai đứa bé, chậm rãi bảo chỉ đom đóm đực mới nhấp nháy để tìm con cái, và cứ làm tình xong thì chết. Làm tình là gì? hai đứa bé hỏi. Anh-giáo giải thích. Eo ôi, hai đứa bé thốt lên, thế thì làm tình chỉ khổ thân thôi! Kiều góp lời, làm để sinh con đẻ cái, là nhiệm vụ trời giao cho mọi sinh vật. Eo ôi, eo ôi, hai đứa bé vẫn trợn mắt hoảng kinh. Thằng bé trai đứng vụt lên, tuyên bố làm người sướng hơn làm đom đóm. Anh-giáo nhìn chung quanh, thầm nhủ, chưa hẳn chắc thế đâu.

Cắt đặt cho đám thanh niên đi canh những nơi có thể quan sát được tàu bè trên sông, Chà quay về chỗ trốn trên cồn. Câu hỏi trong đầu mọi người là cái xoáy nước đẩy bè bật ngược về phía Bên Này. Nó từ đâu ra? Tại sao nó ngăn không cho những con người đi tìm một chốn khác? Ma quỉ hay Thánh thần sui khiến nông nỗi này? Nhà-chài chép miệng:

– Ba mươi năm sông nước, nay tôi mới gặp chuyện này, lạ thật !

– Lặn xuống thì bác thấy gì? Chà hỏi.

– Nước đục, nhưng bình thường là thế… Đáy còn sâu, bè lại nổi, không vướng mắc gì. Còn cái xoáy nước thì từ dưới xoáy lên, càng lên càng mạnh! Bè chẳng phải nhẹ mà quay vòng vòng như thế thì đủ biết xoáy mạnh thế nào!

Chà lắc đầu, chửi một tiếng. Cô Đồng không nói không rằng, sửa soạn hương đèn, mặt căng cứng khẩn trương. Anh-giáo giắt tay Kiều đến ven bờ nước. Trầm tư một lúc lâu, Kiều cất tiếng, giọng buồn rầu:

– Nghiệp những người trên bè nặng quá hay sao ấy! Chở nghiệp Bên Này qua Bờ Kia thì phải làm thế nào đây? Hay là chuyện vô phương cứu vãn?

Anh-giáo thở dài:

– Mang tất tật những cái xấu Bên Này thì qua Bờ Kia cũng sẽ lại tái diễn cuộc xoay vòng lịch sử…

– Thế thì cái ước mơ hạnh phúc bình thường của em sẽ thế nào?

Ôm vai Kiều, Anh-giáo nói, giọng tha thiết:

– Phần mình, anh sẽ làm hết sức để em có cái hạnh phúc ấy. Nhưng còn những người khác. Và muốn thế được, mọi người phải biết mà trở thành những con người bình thường.

– Thế nào là bình thường? Kiều hỏi.

– Là những kẻ biết yêu người như yêu mình. Người như vậy không cần đè đầu bóp cổ ai, không đe dọa, áp bức, bắt kẻ khác rập một cái khuôn mình đặt ra, phần lớn là nhân danh những thứ xảo ngôn…

– Kiểu dzậy mà không phải dzậy! Kiều tiếp lời Anh-giáo, cố lấy giọng vui vui.

Mùi hương bay thoang thoảng trong gió sớm. Tiếng cô Đồng ré lên như đến từ một cõi khác. Tóc dựng trên đỉnh đầu như những chiếc kim nhọn chĩa lên trời, cô xoay vòng vòng, hai tay giang ra bắt quyết, miệng thỉnh thoảng lại khành khạch cười thành tiếng. Không biết từ đâu một đàn quạ đen con nào con nấy to bằng những con gà con bay tới. Chúng tung ngang liệng dọc, đôi khi xà xuống ngang đầu, kêu quàng quạc rồi lại vút lên cao. Thình lình cô Đồng đứng sững, ngửa mặt kêu giọng eo éo như trẻ con:

– Mẹ, mẹ đâu rồi hở mẹ?

– Mẹ đây, con ơi… cô Đồng hú dài.

– Con là cái thai nhi được Thủy Thần sông này nhận làm con nuôi đây. Mẹ có phải là thứ phi Ngọc Trần của Đức Lê Thái Tổ không?

– Đúng đấy! Chúng nó dìm chết mẹ con mình để động viên lính tráng đánh giặc Minh, con ạ! Cái sách này sau có tên gọi là Tuyên Truyền Giải Phóng sách. Nhân tiện phế trưởng lập thứ, anh con là Nguyên Long được lên ngôi vua, tức Lê Thái Tôn sau đó…Nhưng ai là vua thì mẹ con mình cũng chết oan!

– Dẫu có là con nuôi Thủy Thần, con cũng chán lắm rồi! Không bè không bạn, suốt hai trăm năm chơi đùa với lũ cua, lũ cá, mẹ bảo thế có oải không cơ chứ…

Mẹ có thương con thì xin với Thủy Thần cho một người xuống Thủy cung cho con làm bạn, hoặc cho con lên trần làm người!

– Ấy chết, chớ lên trần gian đây bây giờ, không khí ô nhiễm, đồ ăn đầy độc tố, và lòng người thì chỉ tị hiềm tính toán, khi có tí của tư riêng đâm ra thờ ơ lãnh cảm, sống chết mặc bay!

– Thế thì mẹ chọn bạn cho con nhé!

Giọng eo éo độc thoại kéo dài trong gió của cô Đồng chợt ngưng lại. Cô quay sang nhìn trừng trừng vào đứa bé gái đang há hốc mồm kinh ngạc. Nó chưa kịp hiểu, nhưng thằng anh nó cảm thấy gì đó đe dọa, vòng tay ôm lấy em, nhìn Anh-giáo cầu cứu.

Bà Mệnh phụ hỏi Chà:

– Anh nghĩ sao về lời xin của con gái Thủy Thần? Có lẽ phải thế thôi…

Gãi đầu, Chà chưa kịp trả lời thì bà tiếp:

– Quyết định tập thể là phải để cho mọi người bình bầu đấy nhé! Dân chủ mà!

bài đã đăng của Nam Dao


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)